[Chúng ta cũng phải thật tốt] Chương 4: Làm phiền

Chúng ta cũng phải thật tốt
Chương 4: Làm phiền
Dịch: Vì tui là Queens
Biên: Shin (chungtolabengoan)


Ngày hôm sau, Mary thấp giọng nói với Tô Vũ Dương: “Vũ Dương này, cái bản《 Sắc Vi Hoa Hạ Đích Nữ Nhân 》 蔷薇花下的女人 mà cậu nói với tôi ngày hôm qua, tôi đã liên lạc với tác giả rồi. Anh ấy vẫn chưa ký hợp đồng với trang web khác và cũng có ý nguyện hợp tác với chúng ta.”

“Vậy thì tốt quá, cậu hẹn bản thảo đi?” Vũ Dương vẫn còn đang ký tài liệu văn bản.

“Anh ấy muốn đích thân nói chuyện với cậu. Xem ra giá cả thị trường của Phó chủ biên Tô cũng không tệ đó chứ!” Mary vừa nói vừa cười xấu xa.

“Cậu nói bậy bạ gì vậy, tôi cũng vì công việc mà hiến thân thôi.” Nàng bất mãn nói.

“Buổi trưa hôm nay lúc ba giờ rưỡi tại quán café nằm bên cạnh tập đoàn Cảnh Hoành, cậu chuẩn bị cho tốt nhé!”

Tập đoàn Cảnh Hoành? Đó không phải là công ty của Lâm Quân Hạo sao? Cô có chút do dự và không chắc chắn, Mary vội vàng dụ dỗ cô, nói: “Vũ Dương, cậu đừng do dự nữa. Đó là một đơn đặt hàng lớn, điều cậu muốn đã thành còn sợ Mộc Thần đến tìm cậu gây chuyện sao?”

Vũ Dương thấy Mary nói đến tình cảnh này, bèn phải đồng ý: “Vậy được rồi!”

Đến trưa, cô giao mọi việc trong tay cho Mary tạm thời xử lý , rồi lập tức đi đến quán cafe. Cô vừa đẩy cửa vào liền nhìn thấy vẻ mặt tràn đầy nhiệt tình của nhân viên phục vụ, họ đưa cô tới căn phòng cao cấp nhất. Cô ngồi ở chỗ gần cửa sổ, vừa rồi theo quán tính ngẩng đầu nhìn xung quanh liền nhìn thấy một nam nhân mặc Tây phục đeo cà- vạt, cô không khỏi nhíu mày kinh ngạc và nói: “Học trưởng(*) Triệu Vũ.”
(*) = cách gọi tôn trọng bạn học cũ

“Thế nào? Nhìn thấy tôi mà cô sợ hãi đến vậy sao? Mặt mũi lại trắng bệch. Tô Vũ Dương, cô trốn tránh đủ lâu chưa?” Trên khuôn mặt anh tuấn của Triệu Vũ xuất hiện vẻ lo lắng bao trùm, rất lâu không tiêu tan.

“Triệu Vũ, sao anh lại ở đây?”Cô vẫn thử hỏi những nghi hoặc đọng lại trong lòng đã lâu.

“《 Sắc Vi Hoa Hạ Đích Nữ Nhân 》, không phải cô đến đây vì quyển sách này sao?”

Vừa nghe xong những lời nói ấy, nghi hoặc trong lòng Tô Vũ Dương cũng lập tức sáng tỏ , thì ra quyển sách kia là do anh ta viết . Ngón tay của cô chăm chăm nắm vào một chỗ, chỉ chốc lát sau liền trở nên trắng bệch. Cô cố giữ bình tĩnh rồi mỉm cười: “Chúng tôi chỉ là ban biên tập nhỏ, không thể chấp nhận cái bức tượng Đại Phật(**) này của học trưởng Triệu Vũ. Vì vậy bản thảo này, chúng ta sẽ không nói chuyện!”
(**) = cách nói chế giễu, châm biếm
Cô vừa đứng dậy định bỏ đi thì cổ tay lập tức bị níu lại. Cô còn không kịp phản ứng, Triệu Vũ liền nhân cơ hội đẩy người cô ép trên vách tường rắn chắc mà lạnh như băng . Cô vội vàng giãy giụa thân hình để phản kháng rồi nói: “Triệu Vũ, anh đang làm gì vậy? Mau thả tôi ra, anh buông ra. Anh có nghe không vậy?”

Triệu Vũ như làm trò, khóe miệng giễu cợt mà vui vẻ chướng mắt, mà trong ánh mắt người kia đã xóa sạch vẻ lãnh đạm khó che giấu (nhưng chỉ là cách miêu tả sinh động) Anh ta giúp cô chỉnh lại quần áo rồi tiến đến bên tai của cô cười nói: “Cô không phải là Lâm phu nhân sao? Tôi còn tưởng rằng Lâm Quân Hạo rất yêu thương cô, không thể ngờ được là sẽ để cho cô xuất đầu lộ diện!”

Tô Vũ Dương nghe xong, trong lòng cay đắng mà ức chế không thể hiện nổi… Bắt đầu ngẩng đầu cười lạnh, nói: “Đây là chuyện giữa tôi và chồng của tôi, không cần người ngoài khoa tay múa chân vào. Cứ coi như cuộc sống của tôi không tốt, dù sao đây cũng là do tôi lựachọn, tôi sẽ không hối hận! Hôm nay anh đến đây không phải để cười nhạo tôi? Cười đã đủ chưa? Đủ rồi thì tôi đi về đây !”

Nói xong, cô muốn tránh thoát chạy ra ngoài, nhưng lại không nghĩ cánh tay của anh ta rắn chắc như tường đồng vách sắt khiến cô không thể nào nhúc nhích. Rốt cuộc cô không chống cự lại nữa, để cho thân thể tựa ở trên tường rồi cười khổ, nói: “Anh đã từng nói với tôi, anh không thể bỏ được tôi! Cũng không nỡ để tôi ở nơi này chịu khổ!”

Nghe xong những lời nói này, anh ta chỉ cười nhẹ vài tiếng rồi lại lạnh lùng, nói: “Cô cứ yên tâm. Triệu Vũ tôi đây không còn là người ngu ngốc mặc cho người ta sắp đặt giở trò như trước kia nữa rồi. Bây giờ tôi đã không còn hứng thú với cô, chỉ có hận thù!”

Chợt thân thể của cô khẽ rùng mình, nụ cười trên khuôn mặt thanh tú bỗng cứng đờ, miệng lảm bẩm, nói: “Xin lỗi, tôi thật sự xin lỗi!”

“Cô có biết tôi đã phải vượt qua những năm tháng đó như thế nào không? Cô đúng là người đàn bà thấy lợi quên nghĩa. Nếu như đã sớm quyết định gả cho Lâm Quân Hạo, đã sớm có một tiểu hài tử với hắn thì tại sao còn muốn lừa gạt tình cảm của tôi? Cô thấy chơi như vậy là rất hay đúng không? Rất thú vị đúng không?

Lúc này, cánh cửa vẫn không hề có dấu hiệu được mở ra. Cánh tay của anh ta chợt buông lỏng, cô liền nhân cơ hội đẩy anh ta ra rồi bỏ chạy. Chỉ còn lại nhân viên phục vụ không hiểu rõ tình hình bên trong, cùng với ánh mắt lạnh lẽo dần dần sâu của Triệu Vũ.

Trong đêm, bầu trời điểm từng ngôi sao lạnh. Một mình Tô Vũ Dương ngồi co ro trong góc tối ở Đăng Hồng Tửu Lạc(***) tự mình uống rượu say. Bia lon bày đầy bàn.
(***) = nơi ăn chơi, uống rượu về đêm

Diêu Bình đang nói chuyện với khách hàng trong quán rượu, trong lúc rót bia vô tình nhìn thấy Tô Vũ Dương, anh vội vàng nói với khách hàng “Xin lỗi tôi không tiếp được” rồi đi đến bên cạnh cô, anh ngồi xuống và hỏi: “Vũ Dương, cô làm sao vậy? Uống nhiều rượu quá!”

Tô Vũ Dương ngẩng đầu lên, ánh mắt say lờ đờ mà mơ mơ màng màng, hai má ửng đỏ như hoa đào tháng ba. Cô nhìn chăm chăm vào ánh mắt của Diêu Bình rồi dịu dàng nở nụ cười: “Diêu chủ biên, sao anh lại nhìn chằm chằm vào tôi vậy? Trên mặt tôi có dính thứ gì bẩn sao? Hôm nay tôi rất phấn chấn, uống với tôi một chén nào”

Diêu Bình cau mày, nói: “Cô say rồi, để tôi đưa cô về nhà!”

Nói xong, anh liền đỡ Tô Vũ Dương đang say như chết ra cửa ngoài quán bar.

Trong đêm, gió mát lạnh thổi trên mặt đất rất thoải mái. Tô Vũ Dương ngẩng đầu lên nhìn trời và trăng tròn lành lạnh, vẻ mặt si ngốc(****) cười cười: “Ánh trăng đêm nay… thật là tròn!”
(****) si ngốc = si (si mê) + ngốc (ngốc nghếch)
Nói rồi, cô liền ngã sấp xuống mặt đất. Diêu Bình vội vàng đỡ cô dậy, cô lại cười nói: “Diêu chủ biên, anh đỡ tôi, tôi đâu có say. Anh có nghĩ sẽ uống với tôi một chén không!”

Diêu Bình nhìn cô với đôi mắt quyến rũ còn bộ dáng thì tơ như lụa, giọng nói mềm mại: “Nếu có cơ hội, tôi nhất định sẽ uống với cô một chén!”

Lúc này, cách đó không xa “Két ——” một tiếng rồi dừng lại.

Diêu Bình cẩn thận từng chút đỡ cô ngồi vào chỗ tay lái phụ, rồi lại giúp cô thắt chốt dây an toàn thật tốt. Tô Vũ Dương tựa ở trên ghế ngồi, mơ mơ màng màng mà nói câu: “Diêu chủ biên thật tốt!”

“Diêu chủ biên sẽ chăm sóc cho cô cả đời, có được không?”

Một lát sau, Diêu Bình không thấy cô nói gì, nhìn qua thì ra cô đã ngủ thiếp đi. Trên mặt cô vẫn còn sắc đỏ của rượu chưa tiêu tan hết, còn treo một nụ cười bình thản trên sắc mặt ấy.

Anh không nhịn được liền vươn tay, sờ lên khuôn mặt hơi hơi nóng của cô. Một màn này tự nhiên lọt vào mắt của Triệu Vũ đúng lúc anh ta đang lái xe, rồi sắc mặt anh ta lập tức xanh mét, Tô Vũ Dương, không ngờ giá cả thị trường của cô cũng không tệ nhỉ. Nhưng Triệu Vũ không dừng xe lại mà gửi ngay một tin nhắn cho Lâm Quân Hạo, khuôn mặt liền đen kịt mà lao vụt đi.

Thực ra Diêu Bình không biết nhà cô ở đâu, cũng không đành lòng đánh thức cô dậy, dù sao thì cơ hội ở chung với nhau của hai người là rất ít. Sau nhiều lần do dự, anh quyết định quay đầu hướng về phía nhà của mình. Nhưng không cẩn thận nhấn loa khiến Tô Vũ Dương giật mình, lập tức tỉnh lại: “Sao rồi? Đã đến nơi rồi sao?”

“Nhà của cô ở đâu vậy?” Diêu Bình kiên nhẫn hỏi

“Số ba mươi sáu, tiểu khu Kim Hoa”

Nghe xong, Diêu Bình lập tức lái xe đến khu Kim Hoa. Toàn bộ phòng ở nơi đây đều là biệt thự thượng đẳng, ngoài các quan chức giàu có ở thế hệ thứ hai ra thì người bình thường vốn không thể vào ở. Có điều Tô Vũ Dương chỉ là phó chủ biên của một trang web nhỏ, chỉ dựa vào chút tiền lương kiếm được thật sự có thể gách vác được giá phòng khổng lồ này sao? Không lẽ cô ấy rất giàu có?

Tuy rằng trong lòng vẫn còn rất nhiều nghi ngờ, nhưng trước mắt phải đỡ Tô Vũ Dương xuống xe. Cô được anh đỡ đi một vài bước, bỗng trong dạ dày cảm thấy khó chịu liền mạnh mẽ rủ xuống mà phun ra tất cả rượu uống được. Diêu Bình kiên nhẫn chuẩn bị đỡ cô lên cầu thang, lúc này mới phát hiện một nam nhân đen kịt không thấy năm ngón tay đứng trong đêm tối, người dựa vào cửa sắt lạnh như băng đang trút ra lửa giận khó chịu. Ngoại trừ ánh mắt lãnh đạm thì cái gì cũng không nhìn thấy.

Diêu Bình đang muốn đi vào nhà, bỗng nghe thấy nam nhân kia nói: “Cứ giao cô ấy cho tôi!”

Advertisements

[Yên hoa hạng liễu] Chương nhử mồi

Vân Yên: (đau lòng) Phục Thiên Kiền là bí mật ngươi nhất định phải giúp ta trông coi!

Cung nữ: (đau khổ) hoàng hậu. . . Còn ngươi thì sao? (trong nội tâm: Hoàng hậu ngươi đây cũng là việc gì mà phải làm như vậy)

Vân Yên: (nhỏ giọng) ta sao? (nghiêm túc) ta không biết, ngươi nhớ kỹ cho dù Hoàng Thượng hỏi ngươi nói cái gì ngươi nhất định không thể nói biết không?

Cung nữ: Được! Ta hiểu!

Vân Yên: (đau lòng) ừ! Sau này ta có chuyện gì xảy ra cũng không muốn lo lắng không nên vì ta đau lòng, ta không đáng!

Cung nữ: Hoàng hậu. . .

(ầm ĩ tiếng bước chân dần dần vang lên, cuối cùng có trật tự dừng lại)

Thái giám: (lớn tiếng phẫn nộ nói ra) người đâu đem hoàng hậu bắt lại!

Cung nữ: (hét) hoàng hậu! ! !

Vân Yên: (nhỏ giọng trong mang theo chút ít tiếng khóc) ta, rời đi!

(trong đám người tiếng ồn ào)

Giáp: (nhỏ giọng) nghe nói Hoàng Thượng muốn đem hoàng hậu chỗ lấy thiêu chết!

Ất: (không thể tin được) không phải chứ!

Giáp: Thật sự! Hoàng hậu đã bị áp đi pháp trường rồi!

Ất: Làm sao có thể sự tình, hoàng hậu còn yêu mến Hoàng Thượng! Cho dù hoàng hậu là nam tử!

Giáp: Ai biết a! Đi chúng ta đi nhìn xem!

(lộn xộn tiếng bước chân)

Vân Yên: (trong nội tâm: Tường Thiên, sau này ta như cũ vẫn còn gặp yêu ngươi! Còn ngươi thì sao? Thế nhưng ta cũng rốt cuộc sẽ không dịch chuyển, chỉ có thể chìm đắm vào nhân gian trọn đời không được siêu thoát! )

(một trận gió thổi qua. . . Ngọn lửa dần dần dâng lên)

Cung nữ: (khóc hét lên) hoàng hậu! ! ! !

(trong đám người)

Nam tử: (si ngốc) Hắn là ai vậy? Vì cái gì với ta giống hệt? Hắn hình như muốn chết? Vì cái gì không có người cứu hắn?

Một trận dịch chuyển một trận lại yêu, đáng tiếc đến cuối cùng vẫn như cũ vô ích đùa giỡn đợi đến lúc chỉ còn nước mắt!

Phục Thiên Kiền là bí mật vĩnh viễn cũng sẽ không còn có người biết rõ!

(tháng 2 ban đầu thân tình kính dâng. . . Không thích tắt liền websites! Cám ơn! )

[Convert] Yên hoa hạng liễu – Ngũ Giang Chính Ban Trường

YÊN HOA HẠNG LIỄU – 烟花巷柳 

Tác giả: Ngũ Giang Chính Ban Trường – 五杠正班长

Thể loại: Đam mỹ, ngược luyến tàn tâm, BE

Tình trạng sáng tác: Hoàn

Đánh giá: 1/5 sao

Converter: Shin (chungtolabengoan)

Text trung (raw): Liên hệ shin để biết thêm chi tiết

Bản dịch: Tại đây

ae961316ea4535a3f2f9a4bf8127beac

†††

Văn án

Có đôi lúc chỉ có chờ bản thân thanh lúc tỉnh lại mới hiểu được.

Nước mắt rượu biết người say, tan nát cõi lòng nơi nào tìm, xa hỏi biết lòng người, phồn hoa phù trần vỡ.

Được một cái phồn hoa phù trần vỡ, ngươi tự mình giữ lại một mình ta trên đời nghìn hơn vạn năm ta nên làm cái gì đây??

Yên nhi, còn lại thời gian không có ngươi làm bạn, ta được Bất Tử Chi Thân lại thế nào

†††

Mục lục

[Chương nhử mồi] Kế hoạch Phục Thiên Kiền

Quyển 1: Phồn hoa phù trần

Chương 1: Thiêu sống  Chương 2: Mất trí nhớ

Chương 3: Đắm chìm  Chương 4: Cái ăn

Chương 5: Ý trời  Chương 6: Suy Nghĩ

Chương 7: Quên  Chương 8: Phồn hoa

Chương 9: Dạo chơi  Chương 10: Vui mừng

Chương 11: Vết tích  Chương 12: Phục Thiên Kiền

†††

Quyển 2: Luân Hồi kính khải (tạm dịch)

Chương 1: Xâm phạm  Chương 2: Tứ Mạch

Chương 3: Thói quen  Chương 4: Tro tàn

Chương 5: Độc thoại  Chương 6: Dạ yến

Chương 7: Ngự thiện  Chương 8: Thỏa thuận

Chương 9: Đêm trước  Chương 10: Bỏ mạng

[Convert] Vương chi nịch ái: Nhiễm tẫn phong hoa quân bất tri

VƯƠNG CHI NỊCH ÁI: NHIỄM TẪN PHONG HOA QUÂN BẤT TRI – 王之溺爱: 染尽风华君不知

Tác giả: Mộc Chi Y – 木之伊

Thể loại: Đam mỹ, ngược luyến tàn tâm, âm mưu, cưng chiều

Tình trạng sáng tác: Còn tiếp

Đánh giá: 1/5 sao

Convert: Shin (chungtolabengoan)

Lịch trình: Tùy hứng thì tiếp

Nguồn: http://www.lcread.com/

Text trung (raw): Tại đây

Bản dịch: Tại đây

王之溺爱:染尽风华君不知

†††

Văn án

(木木文案稍作休整,希望不会引起太大反应,喜欢木木文文的读者君请多多收藏推荐。)
一个是灭国的皇子
一个是复仇的君王
只因那身边的爱将死于毒害
便直取都城,毁了江山
一个倔强隐忍
一个偏执索要
只因那似水流年的温暖之痛
需要人来补偿归还
当真相浮出,当心思已变
当抉择重重,当梦已难圆
他们是选择殊途同归,还是选择天涯陌路
且看他们在这片繁华苍茫下
如何演绎他们的爱恨情殇

†††

Mục lục

[Convert] [Chúng ta cũng phải thật tốt] Chương 11: Không có kết quả

Chương 11: Không có kết quả

Converter: Shin (chungtolabengoan)


Đã đến bệnh viện, Tô Vũ Dương dựa vào còn sống trí nhớ đã tìm được Lâm Quân Hạo chỗ phòng bệnh tầng trệt, nàng mới ra thang máy, liền rất xa chứng kiến Lâm mẫu cùng Lâm phụ và người kia quen thuộc bóng lưng, ở ngoài phòng bệnh thấp giọng đang nói gì đó.

Tô Vũ Dương bước chân từ từ chậm lại, lại nghĩ tới lần này đến mục đích, chỉ có ôm ‘Gió vi vu , này Dịch Thủy Hàn, tráng sĩ vừa đi này không còn nữa vẫn’ hẳn phải chết tâm tính, trước mắt lớn gió, cảm giác như giẫm phải Phong Hỏa Luân đi tới các người bên người, Tô Vũ Dương còn là hô câu: “Ba mẹ —— ”

Tô Vũ Dương rõ ràng mà thấy Lâm mẫu thân thể mãnh liệt bị kiềm hãm, ngẩng đầu sau khi sắc mặt từ kinh ngạc rồi đến vẻ mặt lạnh như băng chịu không nổi, ánh mắt sắc bén giống như là một thanh đao nhọn tồn tại trên mặt bà hung hăng thổi qua. Lâm phụ ngược lại là hòa ái dễ gần, có hơi mập ra trên mặt mang dáng tươi cười: “Vũ Dương là tới thăm Quân Hạo a? Quân Hạo hắn —— ”

Tô Vũ Dương còn chưa kịp nói thêm, Lâm mẫu đã dùng có thâm ý khác ánh nhìn trong phòng bệnh liếc, hừ lạnh nói: “Được rồi. Quân Hạo hiện tại có người chăm sóc, rất tốt. Họ đang nuôi dưỡng tình cảm, cô liền đừng quấy rầy người ta!”

Lâm phụ thấy Tô Vũ Dương từ từ sắc mặt tái nhợt, vội vàng cho Lâm mẫu nháy mắt, Lâm mẫu lúc này mới ngậm miệng. Lâm phụ cười an ủi Vũ Dương: “Vũ Dương, đừng suy nghĩ nhiều. Mẹ ngươi đây cũng là —— ”

Vũ Dương mạnh mẽ cố nặn ra vẻ tươi cười: “Cha, người đừng nói nữa. Quân Hạo không có việc gì là tốt rồi, công ty của con có việc, đi trước!”

Nói xong, vội vàng xoay người, sử dụng tay vịn bằng gỗ lan can, hướng về phía thang máy đi đến. Trên mặt nàng vân đạm phong khinh, trong lòng cũng là dời sông lấp biển, ngũ vị trần hỗn tạp. Đạp lên bông mềm đi vào thang máy, nàng gắt gao nhìn chằm chằm vào bên cạnh thang máy bên cạnh trên màn hình không ngừng nhảy lên màu đỏ con số, đã đến lầu một lúc, nàng theo kế tiếp nhau mà ra đoàn người đi ra cửa bệnh viện.

Nàng luôn cúi đầu, chỉ chú ý đến đi về phía trước. Rồi lại và chạm mặt mà đến cô gái gặp thoáng qua, nàng ngẩng đầu lúc, trong lúc vô tình tuỳ tiện mà thấy cô gái kia thanh tú khuôn mặt, trái tim đột nhiên co lại, ngược lại thở ra hơi lạnh.

Cô gái kia không phải là Dương Gia Mẫn sao? Cô! Cô ấy không phải là đã chết rồi sao?

Đợi đến lúc nàng lại lấy lại tinh thần lúc, người kia sớm đã đi vào biển người biến mất không thấy gì nữa. Nàng thậm chí cảm thấy trở nên đó là một giấc mộng, qua lại không dứt xe cộ tại trên đường lớn càng không ngừng đi qua, trong không khí vẫn hiện ra thực cốt lạnh lẽo, nàng nặng nề thở ra một hơi. Lúc này, trong túi xách điện thoại ‘Tí tách’ càng không ngừng kêu gào đang, nàng lấy điện thoại cầm tay ra nhìn qua, thấy là Thi Vũ, liền chậm lại giọng nói, giả bộ cười không ngớt: “Mẹ hôm nay có việc, lần sau trở lại thăm ngươi và ba được không? Nghe lời, nghe lời!”

[Convert] [Chúng ta cũng phải thật tốt] Chương 10: Hỏi thăm sức khỏe

Chương 10: Hỏi thăm sức khỏe

Converter: Shin (chungtolabengoan)


Lâm phụ vội vàng qua đây khuyên Lâm mẫu: “Bà đừng khắp nơi mò mẫm ồn ào, cái gì cũng không phải đợi Quân Hạo tỉnh rồi hãy nói sao? Cũng nên xem một chút đây là nơi nào!”

“Nơi nào? Con trai đều đã bị chà đạp hết rồi, ta không quan tâm đây là nơi nào? Lẽ ra lúc trước ta không nên đồng ý cái này hôn sự, ông nói xem con trai lớn, có thể tự mình làm chủ, biết rõ biết mình nghĩ muốn cái gì. Ông nói xem thế này thì làm chủ được ai?

Lâm phụ bên cạnh kiên nhẫn trấn an Lâm mẫu, vừa hướng Vũ Dương nói: “Vũ Dương, ở đây đã có ta và mẹ của ngươi trông coi, cô đi về trước đi. Quân Hạo tỉnh, chúng ta lại báo tin cô!”

Tô Vũ Dương nghe xong, không nói thêm lời, liền mơ màng Nghiêm túc xoay người, đã đi ra bệnh viện. Nàng cũng không biết mình rời đi dài hơn đường, chẳng qua là cảm thấy đường này dài như là vĩnh viễn vô tận đầu tiên, như là vĩnh viễn cũng đi không hết.

Ra bệnh viện, mới phát hiện bên ngoài đã dưới nổi lên mưa tới. Người đi trên đường đều vội vàng chống lên cái dù hướng về phía người nhà chạy tới, nàng rồi lại chết lặng, giống như một khúc gỗ giống nhau tồn tại trong mưa chậm rãi bước đi. Giọt mưa rơi xuống trên mặt, đau chọc cảm giác buồn bã vây kín toàn thân. Nàng mờ mịt bước đi đang, đột nhiên dưới chân mềm nhũn, cả thân thể ngã vào đen kịt vũng nước. Nàng lập tức lên tiếng khóc nức nở không thôi, đột nhiên phát hiện trên người của mình đã không còn giọt mưa rơi xuống nữa, nàng kinh ngạc ngẩng đầu, đã thấy quen thuộc khuôn mặt đang đứng tại bên cạnh của nàng, trong tay cầm một chút cái dù, đưa tay phải ra mỉm cười nhìn xem nàng. Nàng không khỏi vươn tay, khóc cười nói: “Lâm Quân Hạo —— ”

Đang muốn thò tay đụng chạm hắn độ ấm khi, mới phát hiện mọi thứ cũng không thấy nữa, chỉ còn lại có nàng vẫn giữ lại trong không khí tự mình chờ đợi trở nên trắng bên phải. Nàng mờ mịt quay đầu, lại dường như thấy được năm đó ngượng ngùng như nụ hoa chớm nở đóa hoa như tuổi tác bản thân, đang hướng về phía đáy mắt mỉm cười tao nhã thiếu niên chạy đi.

Tô Vũ Dương không biết như thế nào trở về mary nhà đấy, chỉ biết là mary sử dụng khăn lông ướt cho nàng che cả đêm. Ngày hôm sau khi ánh mặt trời xuyên thấu qua thật mỏng rèm cửa sổ bằng nhung lụa chiếu nghiêng tới đây, mỉm cười mà rõ ràng có thể thấy được hạt bụi tồn tại sáng lạn chùm tia sáng trong bay múa lúc, Tô Vũ Dương mở to mắt, cuối cùng bị luyện thành thói quen ánh nắng đâm vào mắt mở không ra, có phần hơi chút không kịp thích ứng, ánh mắt chỉ có thể hơi mở đang.

Lúc này, cửa bỗng dưng liền được mở ra. Tô Vũ Dương giương mắt nhìn qua, thấy là sớm đã thu dọn xong mary, nàng mặc đang cái hình dạng màu xám áo sơmi áo khoác sâu tây trang màu đen, dưới làm tôn lên màu thâm đen váy, đi tám centimet cao giày cao gót giày, trên cánh tay dựng túi xách. Mary thấy nàng tỉnh, không khỏi lo lắng hỏi: “Vũ Dương, cô tối hôm qua phát sốt, hiện tại khỏe chưa?”

Lại nhìn một chút vẻ bề ngoài, ngượng ngùng nói: “Thời gian không còn sớm, ta được muốn đi làm, bằng không thì Mộc Thần cái đồ kia phải làm thịt ta không thể!”

Tô Vũ Dương gật gật đầu, khóe miệng lộ ra một tia đạm mạc dáng tươi cười: “Cô sẽ không đảm nhiệm hay không đảm nhiệm chức vụ thực sự tới trễ, mau đi đi!”

Mary bất an nhìn nàng một cái, nói ra; “Ta đã giúp ngươi đã xin nghỉ nữa, ngươi ta nghỉ ngơi thật tốt, ta rời đi.”

Nói xong, liền đóng cửa lại, vội vã rời đi.

Tô Vũ Dương bật mở TV, tay cầm điều khiển bản chẳng có mục đích điều đang chương trình, lại tìm không thấy một cái ưa thích. Lúc này, trên tủ đầu giường chuông điện thoại di động vang lên, nàng cầm lấy điện thoại, hơi hắng giọng: “Này, Thi Vũ? Ngươi nói hắn muốn gặp ta? Thật, ta lập tức tới bệnh viện!”

Tô Vũ Dương nghe điện thoại xong, vội vàng thay đổi một thân trang phục bình thường, mặc một đôi đáy bằng giày. Nàng đứng ở toilet tấm gương bên cạnh, thấy mình sắc mặt nhợt nhạt, không có chút huyết sắc nào. Nàng sẽ dùng má màu đỏ dấu để, hướng về phía tấm gương mỉm cười, mạnh mẽ giữ vững tinh thần, cầm lấy túi xách, đã đi xuống lầu đi mượn xe, thẳng đến bệnh viện.

[Convert] [Chúng ta cũng phải thật tốt] Chương 9: Tai nạn

Converter: Shin (chungtolabengoan)


Chương 9: Tai nạn giao thông

Đang chuẩn bị dừng được xe trong Lâm Quân Hạo tay chưa phát hiện là đã dừng lại, Tô Vũ Dương đã xuống xe đi mở ngôi nhà cửa chính. Chẳng ai ngờ rằng Lâm Quân Hạo giữa lông mày lại lộ ra vui vẻ, rất lâu không muốn tản đi.

Tô Vũ Dương mở cửa, liền lên bậc thang đi vào phòng ngủ. Lâm Quân Hạo cười hỏi: “Lấy cái gì cảm tạ ta?”

Tô Vũ Dương bước chân dừng lại một chút, rồi lại không nói lời gì, liền đi vào phòng ngủ. Có lẽ Lâm Quân Hạo sớm đã quen với bộ dạng khó gần của người kia, chẳng qua là cười lắc đầu về sau, ngồi ở trên ghế sa lon nhìn xem tờ báo. Tô Vũ Dương từ thang lầu cao thấp đến lúc, nhìn xem hắn tao nhã dáng tươi cười giống như một vị thân sĩ bình thường, hôm nay tâm tình của hắn thật sự rất tốt.

Tô Vũ Dương ngồi vào bên cạnh hắn, chỉ thấy hắn chậm rãi nhìn xem tờ báo, cũng không có động tác khác. Tô Vũ Dương hắng giọng một cái, nhàn nhạt nói: “Lâm tiên sinh, ta nghĩ là chúng ta có cần phải nói chuyện một chút.”

Hắn chưa từng thấy nàng bình tĩnh hòa khí nói chuyện với hắn như vậy, khiến hắn không khỏi mềm lòng, liền thả mềm nhũn giọng nói. Trong lời nói mang theo như thế nào cũng không thể che lấp hết mỏi mệt: “Thật. Vũ Dương, về sau chúng ta không nên lại ầm ĩ nữa được không?”

“Lâm tiên sinh yên tâm, về sau chúng ta sẽ không đi ầm ĩ nữa, cũng sẽ không còn có cơ hội ầm ĩ rồi. Hôm nay ta chính là vì chuyện này mà đến đấy!”

Nói xong, liền từ trong bọc lấy ra một tờ thoả thuận, đưa cho hắn. Hắn không rõ ràng cho lắm nội dung tờ thỏa thuận, có thể hắn thật sự thấy người kia mở thoả thuận lúc, lông mày lập tức nhíu chặt, giọng nói nhất thời trở nên lạnh hơn nữa là kinh ngạc: “Ly hôn tờ thỏa thuận?”

Tô Vũ Dương cũng không có đi nhìn cái khuôn mặt kia lạnh giống như mùa đông bên trong sương mù sắc mặt, tiếp tục nói: “Lâm tiên sinh, chúng ta kết hôn đã hơn hai năm rồi. Thế nhưng là ở chung không hề tất cả như người ý, không bằng chúng ta đã gặp nhau thì cũng có lúc chia tay, ly hôn đi.”

Hắn nghe xong nàng câu này không mặn không nhột về sau, lập tức cảm thấy vừa rồi bản thân có lỗi lại giống như là cho mình một cái dữ dội cái tát. Liền tức giận vô cùng ngược lại cười nói: “Thì ra cô đồng ý cùng ta về nhà là có mục đích khác. Cô vì Diêu Bình, quả thật là cái gì cũng làm ra được.”

“Lâm tiên sinh, mặc kệ ngươi tin tưởng hay không, ta và Diêu chủ biên đều là trong sạch đấy.” Nàng còn là rất bình tĩnh giải thích nói.

“Tô Vũ Dương, cô rốt cuộc muốn giận dỗi ồn ào tới khi nào? Ta đều như vậy nhường cho cô.”

“Lâm tiên sinh, ta là rất nghiêm túc. Cái này hôn khoảng cách định rồi!” Lại cười khổ nói, “Ngươi không thương ta, ta cũng không thương ngươi. Hai người chúng ta vốn chính là một cuộc sai lầm. Năm đó tiểu thư qua đời ta thật xin lỗi, vì chuộc tội ta đã tiếp nhận Thi Vũ, cùng ngươi kết hôn. Ngươi hành hạ ta hơn hai năm, ta đem một nữ nhân quý giá nhất thanh xuân cùng tuổi tác đều đặt ở phần này không có tình yêu hôn nhân trong. Tiểu thư chết ta thật sự thật xin lỗi, ta có thể làm thực sự chỉ có bao nhiêu thôi!”

“Thì ra nhiều năm như vậy cùng ta kết hôn, cô quyền cho là là vì báo ân?” Hắn lập tức thẹn quá hoá giận, “Tô Vũ Dương, cô rốt cuộc có hay không trái tim? Cô rốt cuộc là thật khờ còn là giả ngu?”

“Lâm tiên sinh không cần với ta diễn kịch, ngươi Lâm gia một hạt bụi ta Tô Vũ Dương cũng sẽ không muốn, vì vậy ngươi yên tâm đi. Ngươi biết không? Lúc trước ta vì báo tiểu thư ân huệ, cùng ngươi kết hôn, ta đã mất đi ta đời này thứ trọng yếu nhất. Ngươi hận ta hơn hai năm, lạnh ta hơn hai năm, có lẽ đủ giải ngươi mối hận trong lòng rồi a? Xin ngươi buông tay đi!”

Nói xong, sẽ cầm túi xách chuẩn bị đã đi ra. Nàng đi đến cửa ra vào dường như như là lại nhớ ra cái gì đó, xoay người nói ra: “Ly hôn tờ thỏa thuận cầu xin Lâm tiên sinh ký tên, mấy ngày nữa ta sẽ để cho luật sư tới lấy!”

Nói xong, cũng không quay đầu lại rời đi rồi

Part9

Tô Vũ Dương trở lại mary nhà, đã là mười một giờ đêm rồi. Nàng vừa mở cửa, mary vội vàng từ trên ghế salon ngồi xuống, hỏi: “Như thế nào đây? Hắn không có làm khó ngươi đi?”

Tô Vũ Dương lắc đầu, không nói gì. Cầm lấy trên bàn thủy tinh một tờ mốt tạp chí tuỳ tiện lật…mà bắt đầu, mary thoáng cái cầm lấy nàng lật tạp chí tay: “Này, tôi nói Tô Vũ Dương cô chuyện gì xảy ra vậy a? Ngươi nói ngươi vẫn không nỡ bỏ rồi hả?”

“Không có, chẳng qua là trong nội tâm có chút trống trải đấy.” Nàng giật giật khóe miệng, cố gắng nặn ra một nụ cười.

Mary mắng: “Tô Vũ Dương, cô đừng như vậy ngươi cười đến so với khóc còn khó coi hơn.” Lại nhịn không được vỗ vỗ tay của nàng, an ủi, “Trên đời này chẳng lẽ chỉ có hắn một người nam nhân sao? Điều kiện của ngươi không tồi, còn sợ tìm không thấy một người tốt hơn?”

Mary thấy nàng còn là người kia phù hợp đức hạnh, đã nói nói: “Cùng lắm thì cô không ai thèm lấy, ta cùng ngươi làm thừa con gái a!”

“mary, không có cô như vậy đám bạn hay sao? Ta đây nhất định có thể tìm được một người chính thức đáng để ta dựa vào người. Chúng ta cũng phải thật tốt đấy.” Tô Vũ Dương thẳng tắp nhìn qua ánh mắt của nàng.

“Đây không phải là đã được rồi sao? Cũng chỉ là một người đàn ông thôi mà, mất một người đã tính là cái gì. Xa cách tại trên một thân cây treo cổ a.” Nàng vội vàng đi đến phẫu thuật phòng, đã thấy Lâm phụ và Lâm mẫu đều ở đằng kia càng không ngừng nhìn xung quanh, Lâm phụ còn bất chợt mà an ủi Lâm mẫu. Ở đây cũng không có Thi Vũ, có lẽ đã bị đưa trở về rồi a. Nàng ma xui quỷ khiến bước đi đến Lâm phụ và Lâm mẫu trước mặt, khó khăn mở miệng hỏi: “Ba mẹ, Quân Hạo hắn —— ”

Chính Nói xong, Tô Vũ Dương tin nhắn tiếng chuông liền vang lên. Nàng mở ra tin nhắn nhưng là bà Lâm gửi tới nhưng là ‘Quân Hạo say rượu lái xe đi đón Thi Vũ về nhà trên đường, xảy ra tai nạn giao thông, hôm nay đang tại một ở một bệnh viện nào đó cấp cứu, làm cho nàng nhanh lên đi bệnh viện’ tin tức.

Mary thấy Tô Vũ Dương sắc mặt nhất thời liền trở nên trắng bệch, vội hỏi; “Đã xảy ra chuyện gì?”

Tô Vũ Dương cầm lên túi xách, vừa đi giày cao gót giày vừa nói nói: “Lâm Quân Hạo xảy ra tai nạn giao thông nữa, ta phải chạy tới đi bệnh viện một chuyến.”

“Có muốn hay không ta cùng ngươi a? Cũng đã trễ thế này.”

“Không cần, ngươi ta trước tiên ngủ đi, không cần chờ ta.” Nói xong, liền vội vội vàng vàng xuống lầu mượn xe, hướng về phía một ở một bệnh viện nào đó chạy đi.

Đã đến một ở một bệnh viện nào đó, không khí ngột ngạt làm cho nàng dường như muốn hít thở không thông. Thật dài lối đi, nàng một mình vội vàng bước đi đang. Vừa đi vừa hỏi y tá, mới biết được Lâm Quân Hạo đã đi vào phòng phẫu thuật.

Lời còn chưa nói hết, Lâm mẫu liền hung hăng một bạt tai liền thổi tại Tô Vũ Dương trên mặt, Tô Vũ Dương bị đánh đến lập tức hai mắt bốc lên Mắt nổ đom đóm, đau rồi mất đi cảm giác, cảm thấy trong lỗ tai như là có ong mật vào bay ong ong rung động. Nàng thật vất vả lấy lại tinh thần, chỉ nghe Lâm mẫu hung thần ác sát mắng: “Ti tiện đàn bà, cô còn có mặt mũi tới đây? Quân Hạo lúc trước không tiếc rẻ cùng người trong nhà chống lại đều muốn cùng cô kết hôn, cô lại la ó, không hảo hảo sống liền nhất tâm nghĩ thầm ly hôn. Cô làm sao lại như vậy ti tiện vậy ngươi? Cô còn có … hay không lương tâm, quả thật là cửa nhỏ nhà nghèo con gái, một chút quy củ cũng đều không hiểu!”