[Shop Design+] Kingpinweb

Hơ, hôm nay tự nhiên hứng lên mở cái sốp Design+. Trình độ thiết kế cũng không phải chuyên nghiệp, nhưng t mở với mục đích giao lưu, học hỏi và quan trọng nhất là nâng cao tay nghề của mình :3 Ai thích khám phá “trình độ mới vào nghề” của t thì có thể đặt hàng, giá cả vô cùng hợp lý nhé ❤

Trước hết, t phân bìa ra làm 4 loại

Loại [1] Bìa truyện
+ Bao gồm có tên truyện + tên tác giả, tên dịch giả, converter, editor,…
+ Ảnh: Thường là sợt gu gồ hoặc khách hàng có sẵn (nội dung trong ảnh sẽ được tìm theo yêu cầu hoặc phù hợp với văn cảnh và nội dung trong tác phẩm truyện)
+ Giá cả: free VNĐ

Loại [2] Bìa chapter (chương truyện)
+ Bao gồm Số chương + tên chương truyện + tên tác giả (nếu có)
+ Ảnh: Thường là sợt gu gồ hoặc khách hàng có sẵn (nội dung trong ảnh sẽ được tìm theo yêu cầu hoặc phù hợp với văn cảnh và nội dung trong chapter, chương truyện)
+ Giá cả: free VNĐ

Loại [3] Bìa trích dẫn (Quote+)
+ Bao gồm có Câu (lời) trích dẫn + tên tác giả + tên truyện (nếu có, thường là thành phần phụ),…
+ Ảnh: (giống Bìa truyện)
+ Giá cả: free VNĐ

Loại [4] Ảnh Avartar, chữ ký ảnh, logo
+ Thứ nhất, đối với ảnh avatar: Chèn chữ vào ảnh theo yêu cầu,… (t chỉ làm được vậy thui)
+ Thứ hai, đối với chữ ký ảnh, logo: t sẽ tạo chữ ký, logo theo yêu cầu của khách hàng (logo độc quyền nhé)


[Đơn đặt hàng Thiết kế bìa truyện]
Họ và tên:
Web (nếu có):
Số lượng đơn:
Đơn hàng: Loại […]
Thể loại truyện (áp dụng với loại [1] [2] [3])
Tên tác giả (áp dụng với loại [1] [2] [3]):
Text chính:
Text phụ:
Text logo (áp dụng với loại [4])
Tóm tắt nội dung truyện (áp dụng với loại [1] [2] [3])
Hạn trả:
Ảnh sẵn (nếu có):
Yêu cầu:

[Đơn đặt hàng Tìm ảnh]
Học và tên:
Web (nếu có):
Số lượng ảnh:
Nội dung trong ảnh:
Hạn trả:
Yên cầu:


Nhân viên phục vụ dọn vệ sinh 
-Shin (chungtolabengoan)-


Nội quy

[Đối với nhân viên kiếm ảnh]
1, Trả ảnh đúng hạn theo yêu cầu
2, Tìm ảnh đúng nội dung (nếu chỉ gần đúng sẽ báo lại cho khách hàng)
3, Nhận hàng xong sẽ Like
4, Trả hàng cho khách tại Kingpinweb hoặc địa chỉ khách muốn giao trả
5, Quá 10 ngày không onl nhận hàng thì… do nhân viên quá bận (mong khách thông cảm)

[Đối với nhân viên Design ảnh]
1, Trả ảnh đúng hạn theo yêu cầu
2, Design đúng + chất lượng, nhưng không đảm bảo tay nghề được cao như các cao thủ khác.
3, Nhận hàng xong sẽ Like
4, Trả hàng cho khách tại Kingpinweb hoặc địa chỉ khách muốn giao trả
5, Quá 10 ngày không onl nhận hàng thì… do nhân viên quá bận (mong khách thông cảm)

[Đối với khách hàng] 
1, Không thúc giục nhân viên
2, Không đăng quá 2 đơn hàng cùng một lúc
3, Ghi rõ những yêu cầu đối với đơn hàng để nhân viên hỗ trợ nhanh nhất
4, Trả tiền đúng + đủ cho nhân viên :3

hazzzzzz……. tạm thời thế đã…… (cập nhập sau….)

*Lưu ý: Sốp mở cửa vào ngày 10/6/2017 hoặc trước dự tính

Advertisements

[Tản văn] “Xin lỗi, em đã tước đi thú vui của chị”

“Xin lỗi, em đã tước đi thú vui của chị”
Tác giả: Shin (chungtolabengoan)
Thể loại: Tản văn, nhật ký
P/s: Dựa trên câu chuyện có thật


“Xin lỗi, em đã tước đi thú vui của chị”. Dù biết lời xin lỗi này đến giờ chẳng còn tác dụng cái mẹ gì nữa nhưng em vẫn muốn đặt cảm xúc của mình vào trong đây. Nếu như có ngày chị đọc được, hiểu ra và nhớ lại những gì chị em mình đã từng trải qua thì cứ việc oán trách em. Em sẽ không can. Em sẽ không cản. Sẽ không chỉ trích chị nữa. Em biết chị đã vất vả rất nhiều để gây dựng lên nơi đó. Em biết chị buồn vì có rất ít người đến thăm chị vào mỗi ngày. Chỉ có cái đó mới làm chị vui mỗi khi đến đây làm việc.

Nhưng chị có hay biết, chị là người có quyền chức cao nhất ở nơi đây, chị có biết là sẽ có rất nhiều người ghen ghét với thú vui mà chị đang có hay không? Chúng em – những người còn lại đang làm việc ở đấy với chị – đã phải vất vả kiếm từng đồng để thực hiện cái thú vui khó kiếm đó. Còn chị, chị lại có thể thay đổi thú vui hàng tuần, hàng ngày, thậm chí hàng giờ.

Lúc đó còn nhỏ, em chưa hiểu, cũng vì cái thú vui kia mà tính bồng bột của em tái phát, quyết định gây chiến với chị. Em biết bản thân mình là một đứa bướng bỉnh và vô cùng khó bảo, luôn tự cho mình là đúng. Sau một ngày gây chiến, đến cuối cùng em vẫn khẳng định ý kiến của em và phủ định ý kiến của chị, chị cạn lời, em cũng cạn lời. Không biết cảm xúc bấy giờ của chị ra sao. Nhưng em cảm thấy rất ức chế, chán nản, em chỉ muốn rời khỏi nơi đó và không bao giờ quay trở lại nữa.

Giờ em mới tự trách bản thân, tại sao lúc đó lại không hỏi cảm xúc của chị? tại sao lúc đó không nghĩ là chị đã buồn biết mấy khi em gây chiến?

Em xin lỗi, cũng là lời xin lỗi đầu tiên em dành cho chị. Từ sau vụ chiến tranh, em rời đi một tuần, tuần sau quay lại thì đã không thấy chị đâu nữa rồi. Chị biết không. Em buồn lắm. Buồn vì Boss nói chị đã tự giáng chức chính mình vì đã không làm tròn bổn phận. Buồn vì một tuần sau không thấy em đi làm, chị đã tự nộp đơn xin nghỉ việc.

Có phải chị đã nghĩ “em vui chưa, em sướng chưa? Chị nghỉ việc rồi, chắc hẳn đó cũng là điều em muốn?”. Có nghĩ sao thì em cũng chịu trách nghiệm với tất cả, đó là lỗi của em.

Sau khi chị đi, nơi này buồn chán lắm. Người đến làm giảm dần, khách thì chỉ là ghé qua rồi về. Thiếu chị nơi này như ác mộng. Thiếu chị các khách hàng như không còn đặt chân đến đây. Thiếu chị các bạn đồng nghiệp như muốn đổ xô đi nơi khác. Thiếu chị em như mất đi một người bạn.

Nếu bây giờ, ngày mai, ngày kia hay mai sau chị có đọc được những dòng này thì cũng đừng vội chấp nhận lời xin lỗi, em không muốn mình sẽ phạm thêm sai lầm. Hãy coi đây như một bài học vô giá!

[Chúng ta cũng phải thật tốt] Chương 5: Ghen

Chúng ta cũng phải thật tốt
Chương 5: Ghen
Dịch: Vì tui là Queens
Biên: Shin (chungtolabengoan)


Sau đó Lâm Quân Hạo đỡ Tô Vũ Dương qua cửa , ngay lập tức anh ép cô lên bức tường rồi liên tiếp hôn lên môi của cô như muốn áp đảo. Tô Vũ Dương vội vàng đẩy anh ra, nhưng lại bị cái tay mạnh mẽ của anh đè xuống, lập tức toàn thân cô không còn một chút sức lực nào. Nụ hôn của anh ngoại trừ sự chiếm hữu bá đạo còn kèm theo cả cơn tức giận không tên và lửa giận khó tiêu. Anh và cô đã ở chung với nhau hai năm rồi nhưng cô luôn tỏ ra xa cách. Thế nhưng tại sao mới ban nãy cô còn có thể cười ngọt ngào như thế với cái gã Diêu chủ biên kia? Anh thật sự ghen ghét và cực kỳ tức giận. Cô coi anh là ai kia chứ?

Tô Vũ Dương cũng bị anh làm cho nổi bão, cô dùng sức muốn đẩy anh ra: “Anh làm gì thế? Lâm Quân Hạo, anh ăn trúng cái gì hả?”

“Cô còn biết tôi là Lâm Quân Hạo, nhưng cô có biết bản thân cô là người đã có chồng rồi hay không, còn đã có con? Mà lại đi khắp nơi hái hoa ngắt cỏ, chuyện này rất thú vị đúng không?”

Nói rồi anh ôm ngang cô, bế cô tiến vào phòng ngủ, cửa cũng không kịp đóng lại. Rồi anh ném cô lên giường nhung được làm bằng da dê mềm mại. Cô giãy giụa muốn đứng lên nhưng lại bị anh đè ép xuống. Tay của anh không an phận mà di chuyển khắp nơi bên trong nội y của cô, khiến cho toàn thân cô run rẩy thành từng cơn. Anh cũng theo việc đang làm hôn lên khuôn mặt phớt hồng của cô, hơn nữa còn là một đường từ trên xuống dưới, từ vành tai đến xương quai xanh…

Lần này Tô Vũ Dương thật sự rất sợ hãi, nhưng cũng biết anh đang rất tức giận. Trước kia anh là một người đàn ông thanh lịch, chưa từng cưỡng ép cô làm chuyện gì. Dù là lúc tiểu thư rời đi, anh cũng không hề có chuyện như vậy
.
Tô Vũ Dương không khỏi khóc thành tiếng, thấp giọng cầu khẩn: “Xin anh đừng như vậy tôi biết mình sai rồi ”

Anh nhìn bộ dạng khóc như hoa lê của cô, lập tức càng tăng thêm sự phẫn nộ: “Thế nào? Vẫn muốn vì hắn mà thủ thân như ngọc à. Tôi mới chính là chồng của cô, đây cũng chính là chức phận mà cô phải làm!”

Anh nhịn không được sờ soạn lên khuôn mặt của cô , thấp giọng nói tiếp: “Đã hơn hai năm qua, từ trước đến nay tôi chưa bao giờ chạm vào cô. Cô có thể không nói cho tôi, nhưng đã trải qua thời gian lâu như vậy, sao cô không chuẩn bị cho tốt!”

“Người anh yêu là cô ta, không phải sao?” Tô Vũ Dương cũng không phản kháng nữa, ánh mắt chỉ nhàn nhạt nhìn anh.

Nhưng lời vừa nói ra miệng, cô lập tức hối hận. Anh muốn cô, nhưng chỉ để thỏa mãn nhu cầu sinh lý mà một người đàn ông bình thường cần, vì trừng phạt cô đã quá thân cận với gã đàn ông khác, cũng không cần biết đó có phải yêu hay không . Cô thở dài, không nói thêm lời nào nữa, liền vươn tay thay anh cởi cúc áo trên chiếc áo sơ mi. Anh chỉ thờ ơ lạnh nhạt, lúc hai tay cô vòng lên cổ của anh, khi cô ngây ngô chậm rãi hôn tới gần làn môi hơi mỏng của anh, anh đã không nhịn được nữa, liền lập tức né tránh: “Tô Vũ Dương, đủ rồi đấy!”

Tô Vũ Dương nhìn vào ánh mắt của anh hơi có chút giật mình, chỉ nghe tiếng anh giận dữ, hét: “Tô Vũ Dương, cô có biết không, tôi rất chán ghét cái bộ dạng ra vẻ dối trá này của cô. Nó rất là dối trá, cô có biết không?”

Nói rồi anh bước xuống giường, sau khi mặc quần áo tử tế vào, cửa liền ‘Phanh’ một tiếng, rồi bị hung hăng đóng lại. Tô Vũ Dương núp ở trong góc chăn, yên lặng khóc.

Không nghĩ là hắn lại trở về, Triệu Vũ, cô nghĩ từ nay về sau có thể sẽ không gặp lại người đàn ông này nữa, nhưng hắn lại trở về. Năm đó hắn thấy cô kiên quyết muốn gả cho Lâm Quân Hạo thì giận dỗi bỏ sang Mỹ. Lúc sắp đi, trong mắt của hắn tràn đầy sự oán hận vô cùng, nghiến răng nghiến lợi nói với cô: “Tô Vũ Dương, đừng để cho tôi gặp lại cô lần nữa. Cô là một kẻ lừa đảo.”

Nói rồi hắn cũng không quay đầu lại khi lên máy bay. Cô nghĩ đời này sẽ không bao giờ gặp lại hắn. Cô đã từng thử nghĩ qua rất nhiều loại phương thức gặp nhau, ví dụ như gặp lại thì chỉ cười với nhau một tiếng mẫn ân cừu, ví dụ như cá quay về nước sẽ quên đi chuyện trên bờ. Nhưng tuyệt đối không nghĩ tới tình cảnh hôm nay sẽ như vậy.

Sáng sớm lúc thức dậy, cô mới phát hiện Lâm Quân Hạo đang xem báo trước bàn ăn, ăn điểm tâm sáng. Sắc mặt của cô có chút tiều tụy, ánh mắt cũng sưng đỏ giống như hai quả đào. Cô và anh không thèm chào hỏi nhau, chỉ yên tĩnh ngồi xuống ăn điểm tâm. Cô nhìn một lần về phía Lâm Quân Hạo đang hết sức chăm chú xem báo, sáng sớm ánh mặt trời nhàn nhạt chiếu vào người của anh, cô lại có cảm giác đó như là một cơn mộng rất xa xôi không thể chạm tới, chỉ có thể đứng ở xa nhìn mà không có khả năng đưa tay chạm vào nó.

Thật ra, người đàn ông như Lâm Quân Hạo trên thế gian này thật sự không có nhiều, không ngược đãi cô, không yêu cầu đòi hỏi cô điều gì, hắn chỉ hy vọng cô có thể mãi mãi nghe lời, toàn bộ là làm tròn chức trách của một người vợ. Nhưng người đàn ông như vậy lại có một cái khuyết điểm, khuyết điểm đó sẽ vĩnh viễn không thay đổi, đó là giữa hai người họ không hề có tình yêu.

Cổ họng của cô có phần chan chát, ánh mắt cũng có chút khát khô mà đau đớn. Một hồi lâu sau, cô như nhớ tới điều gì đó, vội hỏi: “Tại sao tối hôm qua Thi Vũ không về nhà?”

“Tôi đã cho người đón Thi Vũ về với mẹ của nó. Trước tiên cô nên xử lý tốt chuyện của mình rồi hãy nói, trong khoảng thời gian này cô đừng gặp Thi Vũ thì hơn, đừng dạy hư mất con gái của tôi!” Anh vân đạm phong tình nói, cũng không có ngẩng đầu liếc nhìn cô một cái.

Một lát sau, anh như nghĩ tới điều gì đó, nhìn cô, nói: “Cô đừng đi làm nữa, từ chức đi!”

Tính khí bướng bỉnh của Tô Vũ Dương lại tái phát, không chút nghĩ ngợi, cô lập tức phủ nhận: “Điều đó không thể xảy ra!”

“Tại sao? Cô thật sự không nỡ rời xa cái gã Diêu chủ biên rồi hả? Cô là vợ của Lâm Quân Hạo tôi, đường đường là Lâm phu nhân, cô không cần chút tiền công ấy đâu!” Ở bên cạnh đọc báo, hắn vẫn không quên trào phúng.

[Convert] [Yên hoa hạng liễu] Chương 2: Mất trí nhớ

Phục Thiên Kiền
Quyển 1: Phồn hoa phù trần
Chương 2: Mất trí nhớ

Converter: Shin (chungtolabengoan)


Đây coi như là cái gì? Chỉ là một cái vật thay thế? Hay là yêu mến? Ta cũng không không hiểu “Phải không?” Nhìn người kia bực bội vẻ mặt chỉ là ngay cả ta đều có chút khó chịu.

Ta như cũ vẫn không hiểu, nhưng khi thân thể rơi vào người kia ấm áp ôm ấp hoài bão trong khi ta dần dần hiểu hắn thật sự rất tốt với ta, tuy rằng trong lòng của hắn người kia người không phải là ta.

Ta không biết hắn ôm ta bao lâu, đến khi từ xa truyền đến nhiều tiếng tiếng vó ngựa hắn mới buông ra ta “Yên nhi đi thôi!” Hắn kéo tay của ta nhìn phía sau liếc mắt thẳng tắp lôi ta liền bỏ chạy.

Ta vẫn si ngốc nhìn hắn, chỉ thấy trên mặt hắn dần dần rơi xuống mồ hôi, ta còn chưa hắn chạy nhanh theo không kịp bước chân của hắn.

“A!” Đột nhiên một cái chân đau ta té xuống. .

Đau đớn nhíu mày, hai mắt rưng rưng nhìn Long Tường Hi. .

“Yên nhi ngươi không sao chứ!” Hắn nói xong câu đó, tiếng vó ngựa đã dần dần cách chúng ta càng ngày càng gần.

“Vân Yên?” Quay đầu lại lúc đó ta nhìn thấy cặp kia ánh mắt trong suốt, thế nhưng bên trong lại có ta khó hiểu suy nghĩ.

“Vân Yên?” Hắn vẫn kêu ta một tiếng, tuy rằng Vân Yên không phải tên của ta. .

“Long Tường Thiên ta nhớ lại anh như hoàng huynh của ta, ta hy vọng anh có thể để cho chạy Yên nhi, hắn rõ ràng cũng không có làm gì sai lầm!” Long Tường Hi cho ta xin tha.

Long Tường Thiên người đứng phía sau càng ngày càng nhiều, ôm trong lòng đang của ta người đã bắt đầu run rẩy đứng người dậy.

“Hừ!” Long Tường Thiên hừ một tiếng thẳng tắp trừng mắt Long Tường Hi.

“Trẫm là Hoàng Đế, chẳng lẽ còn phải với ngươi trao đổi? Vân Yên vốn chính là người của trẫm, chẳng lẽ còn yêu cầu ngươi tới?” Lời hắn nói ta không hiểu, ta chỉ có thể nhìn hai người bọn họ.

Tiếng bước chân tiến đến gần hơn “Long Tường Hi, đem Vân Yên giao ra đây!” Sau khi hắn nói xong, ta chỉ cảm thấy cảm giác mình bay bổng rơi vào Nhất Phiến Vân Hải. Lúc đầu tại ta không chú ý lúc mình đã với Long Tường Hi đã đến bên vách núi. .

“A!” Ngoài tiếng thét như cũ vẫn còn tiếng rít! Từng cơn tiếng gió truyền vào trong tai của ta, trước mặt hai người cách xa ta càng ngày càng xa đến cuối cùng ta rốt cuộc nhìn không thấy bọn họ. .

“Tại sao?” Ta không hiểu, ta mới đến đây trong bao lâu thời gian, được trao cho Vân Yên cái tên này, nhưng bây giờ như đem ta đẩy xuống đáy cốc, đến khi trong bóng tối ngủ say.

“Yên nhi! Ngươi đi mau! Không được tái xuất hiện ở chỗ này! Đến khi không? Coi như là vì ta cũng được, ta biết rõ ngươi chưa từng có yêu mến với ta!” Yên nhi ta bằng lòng ngươi chết ở trong tay của ta chứ không hy vọng ngươi rơi vào Long Tường Thiên trong tay, nếu như có thể có thể sống được thì ngươi nhất định phải kiên cường.

Rơi xuống nước mắt dần dần dính đầy cả khuôn mặt, Long Tường Hi ngẩng đầu nhìn người kia cưỡi ngựa cao hơn lớn nam nhân: “Cái này ngươi đã hài lòng? Hắn không phải là Yên nhi! Ngươi vừa rồi rõ ràng tận mắt thấy nữa, Yên nhi bị ngươi sống đốt chết rồi, người cuối cùng Tứ Mạch người đã chết!” Khuôn mặt nếp uốn vặn kết cùng một chỗ dường như tại đó nói lên nói sự bất mãn của hắn.

Chỉ thấy Long Tường Thiên giữa lông mày nhảy lên: “Yên nhi? Trẫm hoàng hậu cũng là ngươi gọi hay sao? Đừng tưởng rằng trẫm không biết hai người các ngươi chuyện giữa! Lén lén lút lút ở hậu hoa viên yêu đương vụng trộm ngươi cho rằng ta không nhìn thấy sao?”

“Hặc hặc Hàaa…!”

Long Tường Thiên cưỡi ngựa lên, hướng đến sương khói kia cuồn cuộn bay lên sơn cốc: “Yêu ta? Vân Yên yêu ta? Loại người như vậy mà yêu ta? Coi như là ta chết cũng sẽ không không tin những lời này!” Hai mắt hung hăng trừng mắt sơn cốc dường như muốn đem sơn cốc nhìn chằm chằm ra một cái lỗ đến.

Toàn bộ tiếng cười vang vọng ở trong sơn cốc: “Yêu đương vụng trộm? Hoàng Thượng ngươi người kia con mắt thấy được? Hay là nói ngươi cho rằng hai cái bóng đen có thể kết luận là hai người chúng ta?” Long Tường Thiên vẫn mặt không đổi sắc nhìn dưới mặt đất người.

“Long Tường Thiên a! Long Tường Thiên, ngươi là Hoàng Thượng, ngôi vua tiếc là ngươi ngay cả phân biệt rõ phải trái với năng lực cũng không có! Ta là yêu mến Yên nhi, nhưng khi Yên nhi lựa chọn ngươi sau đó ta thay đổi đã sớm buông tha đối với tình cảm của hắn! Nhưng mà ngươi liền Yên nhi người chịu tội thay cũng không cho ta giữ lại, Yên nhi bị ngươi tự tay chết cháy, đến cuối cùng hắn chính là ngay cả một giọt nước mắt cũng không có, là yêu hay là hận? Ngươi chẳng lẽ không hiểu chưa? Tình cảm của hắn ngươi lẽ nào đến cuối cùng như cũ vẫn còn cho là hắn đang lừa gạt ngươi?” Thành thật lời nói trong có lấy ngàn vạn lần tình cảm, Long Tường Thiên ngồi trên lưng ngựa không có bất kỳ động tác gì.

Đến khi thật lâu, hướng về phía người đứng phía sau phất tay một cái: “Mang Vương gia trở về, giam giữ Phủ tông nhân!” Lời nói này vừa ra người đứng phía sau đẩy xuống Long Tường Hi

Nắm dây cương rời khỏi sơn cốc, xoay người lúc người kia khóe môi lại một lần nữa lộ ra nụ cười kia “Người chịu tội thay đúng không?” Nói xong liền rời khỏi nơi đây.

Yêu đương là cái gì? Trong lòng nhớ người kia? Vì hắn trả giá cơ thể? Còn không có bất kỳ hình dáng cảm tình? Bên tai dần dần vang vọng lên Tí tí tách tiếng mưa rơi, nhỏ xuống tại hắn trên mặt hình thành từng đạo vết nước: “A…. . .” Chăm chú nhíu mày, mở to mắt lần đầu tiên “Ta. . . Là ai? Đây là ở đâu trong?” Hắn nhìn quanh bốn phía không rõ.

Đứng lên dưới chân truyền đến từng cơn đau đớn: “Hí…iiiiii ~” khom lưng đi xuống nhìn một chút.

Bàn tay nhẹ nhàng chạm vào “Sưng lên rồi!” Hắn chỉ có thể run run rẩy rẩy bước đi đến, không nhớ rời đi bao lâu thời gian đến khi bầu trời tối đen xuống mới tìm được một chỗ có thể chỗ dung thân.

“Ngao ô o o o!” Sói âm thanh truyền khắp toàn bộ cái sơn cốc. .

Hắn che kín trên người mình duy nhất phong phanh quần áo, nhưng cũng là bị mưa dính ướt.

“Lạnh quá!” Run rẩy thân thể, nhìn xem xung quanh, đây là một cái màu đen yêu yêu sơn động, đi vài bước đã tới cùng, vốn không ngăn cản được bấy nhiêu gió, tối đa cũng chỉ có thể để cho chính hắn không nhỏ giọt giọt mưa.

“Yên nhi! Yên nhi!” Từ xa truyền đến người giọng nói, hắn chỉ có thể mơ hồ nghe được có người đang hô Yên nhi.

Tuy rằng hắn rất hy vọng người kia người là đang tìm của mình, thế nhưng là hắn ngay cả cái tên của mình cũng không biết, đều quên.

Ta rốt cuộc là ai?”Yên nhi?” Giọng nói lần nữa vang lên lần này dường như cách mình rất gần: “Yên nhi! Ngươi đang ở đâu?” Hắn nghe người kia người tiếng bước chân thế nhưng bên ngoài rơi xuống mưa cũng là để cho hắn rốt cuộc cũng không nghe thấy.

“Yên nhi?” Để cho tiếp theo giọng nói vang lên lúc đó là đang bên tai của ta.

“Yên nhi ngươi không sao chứ?” Ta nhìn bộ dáng của hắn, ôn nhu hai con ngươi, dường như có làm cho người ta nhịn không được đều muốn một mực nhìn xuống cảm giác.

“Ta. . .” Ta là Yên nhi?

“Yên nhi chúng ta đi, rời khỏi nơi này!” Hắn ôm lấy ta, đem ta toàn bộ người bế lên.

“Ta là ai?” Chưa nói xong câu đó, hắn rõ ràng cơ thể chấn động

“Yên nhi ngươi chẳng lẽ quên mất bản thân sao?” Ta nhìn hai mắt của hắn lúc này đây đó là cảm giác không phải là đang nhìn ta.

“Ta quên mất. . .” Quên tất cả, quên mình là ai, quên cơ thể rốt cuộc là tại sao phải đến nơi này. .

“Không có chuyện gì đâu! Ta nhất định sẽ làm cho ngươi nhớ lại!” Hắn ôm thật thặt ta, ấm áp thân thể ta chăm chú dựa vào tại hắn trong ngực, nhắm mắt lại, coi như là phía ngoài mưa gió tại lớn dường như đã không hề có thể ngăn cản hai người chúng ta bước chân.

Ta nhắm mắt lại, quên mất cơ thể là lúc nào ngủ đấy. .

Đợi đến lúc lại một lần nữa khi tỉnh lại ta đã nằm ở một thoải mái dễ chịu trong xe ngựa, trên người đang đắp ấm áp cái chăn, y phục trên người cũng bị đổi thành mới đấy.

Bên ngoài truyền đến vó ngựa âm thanh “Đề đề tháp tháp” thật là êm tai, mỉm cười quyến rũ khóe môi dường như cái này tiếng vó ngựa đã là khiến ta ngủ một loại khúc nhạc trẻ rồi.

“Ọt ọt ~” lại một lần nữa mở to mắt, đã không biết ngủ bao lâu.

Ta ngồi dậy, vạch trần rèm, người kia người vẫn còn chạy đi.

“Tỉnh?” Hắn quay đầu nhìn ta liếc mắt nụ cười trên mặt không có bất kỳ thay đổi.

“Ừ. . .”

“Ọt ọt ~” bụng rất không đúng kêu một tiếng.

“Hặc hặc! Yên nhi là đói bụng rồi sao?” Ta chỉ có thể đỏ mặt nhìn hắn, cuối cùng thỏa hiệp gật đầu.

“Yên nhi chờ một chút, lập tức tới ngay trên thị trấn nữa, là có thể ăn được được rồi!” Ta cười gật gật đầu.

Ai ya ngồi vào trong xe ngựa, nụ cười trên mặt không có bất kỳ giảm nhạt, chui vào chăn uốn tại ấm áp cái chăn trong dường như cảm giác mình bị ấm áp bếp bao quanh, có thể là do cơ thể mình nhưng lại như không có bất kỳ luồng nước ấm, thân thể vẫn vẫn còn lạnh như băng đấy. .

Cuộn mình thành một đoàn, ngoài xe ngựa dần dần truyền đến sột sột soạt soạt giọng nói, đó là người tại tiếng nói.

Không có quá nhiều khi xe ngựa liền ngừng lại, lại qua một thời gian dài rèm xe bị vạch trần: “Yên nhi ăn trước vài thứ chúng ta vẫn còn chút thời gian.

” ta gật gật đầu, nhận lấy trên tay hắn gì đó nhìn một chút, rất ấm áp, so với ta bàn tay ấm áp.

“Cảm ơn!” Cười nhận lấy, từng miếng từng miếng bắt đầu ăn. .

Ăn thật ngon, đây chính là cái gọi là ấm áp rồi a, thế nhưng là vì cái gì cuối cùng cảm giác muốn khóc, nhìn trong tay bánh bao đang nhìn đằng trước lái xe người, dường như tất cả mới bắt đầu.

“Giá!” Xe ngựa nghênh ngang rời đi, chỉ để lại một vòng ánh mặt trời.

[Convert] [Yên hoa hạng liễu] Chương 1: Thiêu sống

Chương 1 : Thiêu sống

Converter: Shin (chungtolabengoan)


Sinh mệnh con người như mây khói hoa như trong nháy mắt tiêu tan, người nào cũng không biết sau một khắc sinh mệnh hay không còn sẽ ở, ai có thể biết rõ mình là hay không sẽ sống được lâu dài.

Tí tí tách mưa to xuống đầy toàn bộ rừng trúc, ban đêm bầu trời dường như còn lạnh lẽo, làm cho người ta muốn kéo quần áo chặt chẽ bao lấy cơ thể, đợi đến lúc lấy lại tinh thần một lúc đó, sấm vang thông thiên bên cạnh.

Một đạo bạch quang chợt lóe qua bầu trời, toàn bộ mặt đất phát ra màu trắng bạc mang bạch sắc quang. .

Mưa vẫn vẫn còn Tí tí tách rơi xuống, dường như không có bất kỳ muốn dừng lại bước.

Mở mắt lúc đó, chỉ cảm thấy như còn hư ảo.

Ta là ai? Nhìn xem hai tay của mình, một đôi trắng bệch hai tay, giật giật ngón tay có chút cứng ngắc, nhìn quanh bốn phía, nơi này là chỗ nào? Vì cái gì ta lại ở chỗ này? Vì cái gì ta cái gì đều không nhớ rõ? Giọt mưa đánh rơi vào trên người rất đau, vươn tay, giọt mưa rơi ở trên tay dần dần rơi đầy cả hai bàn tay.

“Ta. . .” Vốn dĩ ta có thể nói chuyện, thế nhưng là vì cái gì chính là cái gì đều nhớ không nổi.

Nơi này là nơi nào? Nhìn quanh bốn phía, mờ tối bầu trời lại để cho tầm mắt của ta có chút mơ hồ, trong tay nước mưa lảo đảo ngã trên mặt đất nhìn xem tay nhẹ nhàng chạm tới một lạnh buốt đồ vật.

Hình cầu đấy, thật lạnh mau không phải là nhỏ nhưng cũng nói không phải là thô chắc.

Ta đem nó lại gần hơn cẩn thận dùng yếu ớt tia sáng nhìn nó.

Vốn dĩ chỉ là một cây cây trúc, thứ lỗi ta còn là biết rõ đây là cây trúc.

Run run rẩy rẩy đứng lên, dẫm lên bước chân giống như có lẽ đã mắc kẹt trong bùn đất, dưới chân truyền đến từng cơn đau đớn.

Cúi đầu xuống dưới chân không có giầy, trên người chỉ có mỏng quần áo, tay cũng truyền đến lạnh như băng cảm giác, dường như mình giống như là một cái xác không hồn giống như.

Hốt hoảng trong còn nhớ rõ con đường tuyến nhưng lại nghĩ không ra, đầu men theo trí nhớ của mình đi lên phía trước đi.

Đợi đến lúc lấy lại tinh thần lúc sau đã đi ra khỏi cánh rừng, chân trời cũng dần dần chiếu lên đỏ rực màu ánh sáng.

Phía chân trời ánh sáng dần dần chiếu lên, “Ô. . .” Che mắt tia sáng chói mắt chiếu sáng ta.

Cảm giác thật ấm áp, khẽ mỉm cười lộ ra ngọt ngào nụ cười, dường như tất cả cũng không phải là quá xấu xí.

Đi bộ đang dọc theo đường, mặc dù không có bất kỳ ký ức cũng chỉ có thể cùng tìm ý thức của mình đợi đến lúc cảm giác mệt mỏi ngồi xuống nghỉ ngơi một lát.

Chạm vào bụng không có dài bất kỳ cảm giác gì, nhưng mà ̣ mở hai tay lúc vẫn như cũ còn lạnh như băng một cái.

Nhìn chân trời sáng chói ánh sáng dường như tại hướng về phía ta vẫy chào, mỉm cười đi trên đường dần dần hướng phía trước đi.

Dừng bước lại một lúc ta thật sự không biết mình rốt cuộc là ở nơi nào, thanh âm huyên náo, khiến ta cảm thấy khó chịu, trong lòng khó chịu.

“Ngươi biết không? Nghe nói hoàng hậu cũng bị xử tử hình rồi!” Xem phía trước người kia vẻ mặt khó có thể tin nam tử.

“Có đúng không? Làm sao có thể không phải nói Hoàng Thượng rất yêu hoàng hậu sao? Làm sao có thể chưa đầy hai năm đã xử tử hình phạt?”

“Nghe thấy hoàng hậu và người khác cấu kết bị Hoàng Thượng phát hiện!”

“Cái gì không thể nào! Hoàng hậu vốn không có khả năng khả năng a! Hơn nữa Tứ Mạch tộc người vốn không thể nào được xử người mình yêu.” Tứ Mạch? Ta nghe được hai chữ này, Tứ Mạch là cái gì? Ta không rõ, ta tiếp tục đi lên phía trước, sột sột soạt soạt cũng chỉ có thể nghe được bọn hắn một chút giọng nói.

“Đã đúng a! Hoàng hậu vốn không có khả năng khả năng bị xử hoàng thượng.” Sau cùng ngoài người trả lời tiếng ta không có nghe được.

Đi chân trần đi trên đường, sợi tóc toả ra trên không trung.

Thỉnh thoảng có người gặp quay đầu lại liếc lấy ta một cái thế nhưng cuối cùng cũng chỉ là bất đắc dĩ quay đầu đi, ta cũng chỉ có thể nghe được những người kia nói chuyện giọng nói.

“Người kia thật giống a. . .” Thật cái gì? Ta giống ai? Ta là ai? Không rõ, ta chỉ có thể đi thẳng xuống phía dưới, đến khi đằng trước đường bị lấp kín lúc ta mới ngẩng đầu nhìn liếc cái thế giới này.

“Anh biết mình đã phạm gì sai lầm không?” Đó là một người có khôi ngô khuôn mặt nam tử.

“Ta. . .” Ta thấy người kia bị rớt tại mười chữ với

Thật là đẹp dịu dàng nhìn qua cũng biết là vị mỹ nam tử. .

“Anh chẳng lẽ còn không sám hối sao?” Chỉ thấy người kia bị ràng buộc nam tử lắc đầu một cái trên mặt nhưng lại treo một nụ cười.

“Yên nhi. . .” Bên tai bỗng nhiên tiếng vọng lại lên một thanh âm.

Quay đầu lại nhìn người kia bên cạnh nam tử, và phía trên kia nam tử có vài nét giống nhau.

“Yên nhi. . . Thực xin lỗi đến cuối cùng ta vẫn như cũ không có cái kia khả năng cứu ngươi!” Ta không hiểu người này rốt cuộc là có quan hệ gì.

Ta vẫn nhìn người kia ở trên giá thiêu một màn, nhìn xem người kia mỹ nam tử bị lửa sáng rực đốt, thế nhưng nụ cười trên mặt không có bất kỳ giảm bớt bất kỳ một phần.

Đợi đến lúc tan biến hết lúc chỉ thấy người kia mỹ nam tử môi nhẹ nhàng mấp máy “Ta yêu ngươi” . Ba chữ này ta xem đã hiểu, nam tử yêu người kia anh tuấn nam tử.

“Yên nhi. . .” Bên cạnh nam tử cuối cùng lại phát ra thê thảm giọng nói, nhưng mà ̣ ở trên giá thiêu nam tử đó là cười cười.

Ta khó chịu, không biết vì sao ta rất muốn khóc, ta quả thật đã khóc.

Nước mắt đầy mặt của ta, thế nhưng là trước mặt ánh lửa chiếu sáng ta, nhưng lại như không có bất kỳ độ nóng, không có đem ta ấm áp ở.

“Yên nhi?” Bên tai lại là tiếng vọng lên người kia quen thuộc tiếng kêu. Lúc này đây ta nghe rõ ràng, nam tử kia như đang bảo ta. Ta Quay đầu lại nhìn hắn một cái chỉ thấy nam tử kia ôn nhu cười, sau một khắc ta đã rơi vào người kia ấm áp ôm ấp hoài bão.

“Ta? Yên nhi?” Hắn là lại kêu người nào? Ta không biết, ta không phải là Yên nhi. . . Nhưng mà ta là ai? Ta không rõ, ta không muốn biết. Do dự nhìn xem phía trước, ta bắt đầu khó chịu bắt đầu muốn khóc.

“Yên nhi, không nên lại đi!” Hắn nói cái gì? Để cho ta không cần đi?

“Ta. . . Anh nhận lầm người!” Ta biết rõ hắn nhất định là nhận lầm người.

Ta “Sẽ không đâu! Ngươi Yên nhi!” Hắn một tiếng này đặc biệt lớn tiếng chỉ là liền tại ở trên giá thiêu người cũng nghe được rồi. không phải là Yên nhi, ta không biết mình rốt cuộc là người nào.

Khi ta Quay đầu lại thời điểm ta và nam tử kia ánh mắt đối mặt, người kia ánh mắt giống như một đôi ưng nhãn giống nhau như vậy bén nhọn còn chướng mắt. .

Hắn cau mày, nụ cười trên mặt dần dần nở rộ, ta thấy được người kia tà ác đồ vật.

Dường như tại nói cho ta biết không nên tới gần hắn “Yên nhi chúng ta rời khỏi nơi đây, rời khỏi nơi này không nên lại để cho Long Tường Thiên tìm được ngươi!” Hắn như vậy nói qua đã đem ta ôm lấy mang cách xa nơi này ta. .

Nhưng mà ̣ ta vẫn vẫn còn nhìn nam tử kia, không biết vì cái gì ta đó là thấy được vật gì đó khác.

Khổ sở? Thất lạc? Vẫn còn thất vọng? Dường như cũng không phải nhưng mà cảm giác vẫn đều có như thế.

Ta mở to ánh mắt nhìn xem hắn “Yên nhi?” Ôm ta nam tử kêu ta một tiếng, ta thu hồi đối với trên đài nam tử ánh mắt nhìn về phía ôm ta nam tử.

“Yên nhi quên hắn! Hắn không phải là ngươi nên đi yêu người!” Ta nghe cái này hắn mà nói, không hiểu hắn đang nói cái gì, ta yêu hắn? Ta đâu có yêu trên đài người.

“Công tử ngươi nhận lầm người!” Ta vốn không thể nhận thức hai người bọn họ là ai? Ta đã không gọi Yên nhi. . . Dường như vấn đề này lại bắt đầu vây quanh ta, ta tên gì ta là ai? Chẳng lẽ sẽ không có người nói cho ta biết không?

“Không biết! Ta sẽ không nhận lầm người đấy!” Hắn mang theo ta bay cao ra giữa người bầy.

Ta xem chúng ta dần dần rời xa đám người cũng dần dần biến mất tại toàn bộ trấn rơi trong. .

Đám người dần dần trước mắt của ta biến mất, tại hắn trên lưng ta vô cùng an tĩnh, chỉ là một mặt nhìn dưới mặt đất đám người và nhà cửa.

Đến khi hắn cho ta xuống ta mới bị thả trên mặt đất “Yên nhi!” Hai tay của hắn ôm thật chặc hai vai của ta, kêu người kia không thuộc về tên của ta.

“Ta không phải là Yên nhi!” Ta vô tội nhìn hắn, ta không muốn trở thành là vì được kêu là Yên nhi người. .

“Ngươi. . .” Nam tử nhìn quanh ta, tuy rằng và Yên nhi trương giống như đúc nhưng mà ̣ là không có Yên nhi loại của cao quý cảm giác cũng không có cái loại đó Duy Ngã Độc Tôn cảm giác. Yên nhi rất dịu dàng thực sự rất lấy hắn từ ta làm trung tâm.

“Ngươi không phải là Yên nhi. . .” Không sai ta phải không là Yên nhi, ta không phải là cái kia gọi là Yên nhi người, tuy rằng không biết chính mình là ai nhưng mà: “Ta quên ta là ai, ta về sau có thể sử dụng Yên nhi tên không?” Quên mất, từ lâu quên mất, ta là ai.

Chỉ thấy nam tử kia mỉm cười, rồi lại không cười đáp trong lòng cũng không cười được trong mắt “Tự nhiên.” Ta ngơ ngác nhìn hắn, hắn nói tự nhiên, như tốt ý tứ không? Ta cũng chỉ là cười cười, ta nổi danh rồi. .

“Hắn tên Vân Yên, sau này ngươi chính là Yên nhi, của ta Yên nhi!” Hắn nói qua mở hai tay ôm thật thặt ta.

Ta ngơ ngác đứng ở tại hắn trong ngực, nhớ tới hắn vừa rồi vẻ mặt, người kia là có ý gì?

“Ta là nam tử.” Hắn nghe được ta những lời này, chỉ lắc đầu. .

“Yên nhi cũng là nam tử, coi như là nam thì sao? Chẳng lẽ không thể yêu không?” Nghe được lời của hắn, ta cảm giác mình thật giống có chút đã hiểu thì ra yêu là cái dạng này, chẳng phân biệt được giới tính.

“Ta là Long Tường Hi, nam tử kia gọi là Long Tường Thiên, về sau thấy hắn nhớ kỹ không nên tin lời của hắn!” Ta không muốn lại làm cho ngươi bị lừa Yên nhi!

Sau này cho dù ngươi không phải là Yên nhi, ta cũng sẽ dùng cuộc đời của ta vì ngươi, Yên nhi ngươi sau này chính là một người Yên nhi.