[Bệ hạ, người như vậy rất dễ mất ta] Quyển 1. Chương 1

Bệ hạ, người như vậy rất dễ mất ta

Tác giả: Trung hoa thuyết thư nhân (người kể chuyện Trung Quốc)

Đế Vương Công x Tướng Quân Thụ

Văn án

Diệp Đinh: Bệ hạ, đệ nói với ca, ca bá đạo như vậy là sẽ chết lão bà đấy

Ngụy Uyên: …

Diệp Tướng Quân, tốt

Diệp Đinh: Ai? Chờ một chút, tại sao lại treo (có phải là lừa ko ạ???) đệ….

Quyển 1

Chương 1

Lúc đi vào Ngụy Uyên cầm theo một mảnh vải còn Diệp Đinh đang được quân y chăm sóc vết thương.

Thời tiết quá nóng càng khiến cho vết thương khó chăm sóc, rất dễ bị nhiễm trùng sinh ra thối thịt. Nhất định phải cắt phần thịt thối đó đi mới có thể sinh da mới.

Diệp Đinh nửa thân trần, nhìn thoáng qua thì thấy vân da đã hiện lên thành đường cong, hắn vốn có làn da trắng nõn, lên đường nhập ngũ hai ba năm cũng thấy rõ làn da đã rám đen. Nhìn mồ hôi chảy theo cái cổ thon dài của hắn, dọc theo ngực tinh tế chảy ngang qua eo rồi sau đó rơi vào trong quần lót, mắt nhìn cũng không thể thấy.

Hắn cắn một cái khăn gấp trong miệng, dung mạo xinh đẹp rủ xuống, trông hắn rất khó chịu, chỉ thấy mỗi lần quân y cắt phần thịt của hắn thì mới thấy hắn tú khí nhăn mày, mồ hôi chảy thành từng giọt đúng dịp nhưng tụ trên cằm thành vùng ướt át sau đó nhỏ giọt xuống.

Trong doanh trướng có mùi rất tanh chát, khó ngửi.

Lý quân y để con dao trong tay xuống, lúc này mới chắp tay nói: “Diệp Tướng Quân, phần thịt thối đã được loại bỏ, thuốc cũng đã đắp lên, tốt nhất mấy ngày tới ngài không nên vội vàng mà hãy nghỉ đủ hai ngày, dù sao vết thương phải được chăm sóc tốt mới có thể sớm bình phục.”

Diệp Đinh bỏ chiếc khăn trong miệng xuống, tùy ý lấy ra lau qua mồ hôi trên mặt rồi nói: “Làm phiền ngươi rồi.”

“Diệp Tướng Quân không cần khách sáo.” Lý quân y thu dọn đồ đạc, vừa muốn đi thì nhìn thấy Ngụy Uyên đứng ngay trước cửa liền vội vàng hành đại lễ, nói: “Điện hạ”

Ngụy Uyên khoát tay áo: “Không sao, ngươi vất vả rồi, mau lui xuống đi.”

Diệp Đinh không ngồi dậy được, khóe môi hắn mang theo nụ cười nhìn y, sau khi tất cả quân y rời đi hắn mới chậm chạp nói: “Nhị ca.”

Nhị điện hạ Hoa Quốc Ngụy Uyên, trước kia là hoàng tử được hoàng thượng yêu thương nhất, không ai có thể thay thế được.

Y và Diệp Đinh từ nhỏ đã nhận thức được, đánh nhỏ cho y làm thư đồng (???), lớn lên hai người cũng có quan hệ mật thiết với nhau.

Bằng những lời mà Diệp Đinh nói chính là cùng nhau qua cửa sổ, cùng nhau vượt qua thương, cùng nhau qua phần bẩn, cùng nhau chơi kỹ nữ (đoạn này ko biết nói thế nào =.=) đã thân thiết lại càng thân thiết hơn.

Lúc Tiên Hoàng băng hà là lúc Diệp Đinh và Ngụy Uyên đang ở Bình Tây Bắc, kết quả di chiếu của Tiên Hoàng bị tam hoàng tử Ngụy Chiêu dã tâm đem cướp sửa, chiếm đoạt toàn bộ đất nước vốn thuộc về Ngụy Uyên.

Lúc đó Ngụy Uyên nói với Diệp Đinh ba chữ: Ta muốn phản

Diệp Đinh cũng đáp lại y ba chữ: Đệ cùng Nhị ca.

Lời nói dư thừa so với hai người đều là nói nhảm, chỉ có một câu đệ cùng Nhị ca là đúng, Diệp Đinh lên đường với y đánh từ Ngọc Môn Quan đến Sơn Hải Quan.

Liều mạng hỗ trợ, nhưng cũng chỉ cần như vậy.

“Lúc trước cho ăn chiêu, chạm nhẹ vào ngươi một cái mà ngươi đã la hét kêu đau. Bây giờ đặt con dao trên người, trái lại ngươi không la hét nữa sao?” Ngụy Uyên đi vòng qua sau lưng Diệp Đinh, y kéo dây thắt từ trên đầu hắn xuống, lập tức mái tóc xanh dài như thác nước của hắn xõa xuống một bên tay, quả nhiên mái tóc thật đẹp như tơ như lụa.

Diệp Đinh chậm rãi quay ra đằng sau, nói: “Lúc trước là do lừa nhị ca uống rượu, mà trong quân lại cấm rượu không cho uống, đệ còn quát mấy người kia có miệng để làm gì vậy, thật là vô ích lãng phí công sức.”

Nói đến rượu, sắc mặt Diệp Đinh liền đỏ bừng lên, có chút mất tự nhiên.

Ngụy Uyên dừng tay một lát, sau đó y tán mái tóc dài của hắn ra rồi dùng ngón tay sửa sang lại thật tốt, buộc tóc lên cao, cái cổ trắng nõn của hắn ở ngay bên tay y, điều đó rất đáng chú ý làm cho y không nhịn nổi mà dùng đầu ngón tay vô ý chạm một cái.

Diệp Đinh liền rụt cổ, có chút giật mình né tránh tay của y, hắn giả bộ bình tĩnh cầm chén trà lạnh lên cúi đầu muốn uống nhưng lại bị y nắm giữ cổ tay.

“Không phải mấy ngày này dạ dày không tốt sao? Uống ít nước lạnh thôi.” Giọng nói Ngụy Uyên có phần cưng chiều (*uốn éo uốn éo* mới chương đầu đã ngọt vậy là ẻm thụ hư ra đó, kkkk)

Diệp Đinh lạnh nhạt cười hai tiếng, tránh tay của y: “Nhưng thời tiết nóng như vậy càng không thể uống nước nóng, trà lạnh cũng được mà, nếu trong dạ dày cảm thấy khó chịu thì cũng phải dồn nén.”

Ngụy Uyên nhìn sắc mặt của hắn không được tự nhiên, không nhịn được mà khẽ nhíu mày, một lát sau mới nói: “Vu Nhược, đêm đó thực sự đã say rượu…”

Diệp Đinh chợt đứng lên, giống như hỏa thiêu cái mông liền lắp bắp nói: “Nhị ca! Đệ nhớ rồi, hôm nay không luyện binh! Đệ phải ra thao trường ngay không thì đám người kia lại lười biếng.”

Dứt lời, hắn nhanh như chớp liền không thấy đâu.

Ngụy Uyện nhịn không được mà cười khổ, hai tháng qua hễ nhắc tới chuyện này là Diệp Đinh lại bỏ trốn gay gắt, hắn chưa bao giờ để y có cơ hội mở miệng.

Có trời mới biết hắn có bao nhiêu dũng khí muốn làm rõ với y, đêm đó không phải rượu say làm rối loạn cương thường (???) mà hắn thật sự….. thật sự rất muốn y.

Advertisements

Bệ hạ, người như vậy rất dễ mất ta – Trung Hoa Thuyết Thư Nhân

BỆ HẠ, NGƯỜI NHƯ VẬY RẤT DỄ MẤT TA – 陛下, 你这样很容易失去我

Tác giả: Trung Hoa Thuyết Thư Nhân (người kể truyện Trung Hoa) – 中华说书人

Thể loại: Sinh tử văn, cổ, đế vương công x tướng quân thụ

Độ dài: Mấy quyển ý nhỉ???

Dịch: Shin (chungtolabengoan)

Biên: Raph

†††

Văn án

Diệp Đinh: Bệ hạ, ta nói với người, người bá đạo như vậy là sẽ chết lão bà đấy

Ngụy Uyên: …

Diệp tướng quân, tốt

Diệp Đinh: Ai? Chờ một chút, tại sao lại treo ta…

†††

Quyển 1

Chương 1

[Convert] [Yên hoa hạng liễu] Chương 4: Đồ ăn

Yên hoa hạng liễu
Quyển 1: Phồn hoa phù trần
Chương 4: Đồ ăn
Converter: Shin (chungtolabengoan)


Muốn gật đầu nhưng lại rất mâu thuẫn giống như lắc đầu “Làm sao vậy? Có phải hay không mất hứng?” Cặp kia bị thương ánh mắt nhìn ta.

Ta không rõ tại sao như tất cả đều là được an bài tốt cũng như “Thiên, ta… tại sao cảm giác gì khó như vậy chịu?” Hắn cũng chỉ là cười cười, thế nhưng ta cũng là thấy được khóe miệng của hắn bên cạnh đau khổ.

“Khó chịu? Ở đâu khó chịu?” Hắn giữ chặt tay của ta ánh mắt ánh mắt nhìn ta.

Ta có hơi hé miệng, muốn nói cái gì như trước vẫn không có nói ‘Ai, được rồi đến cuối cùng vẫn là phải rõ ràng.’ “Yên nhi ngươi là mất hứng sao?” Hắn kéo qua bên eo của ta mở miệng đã nói nói.

Ta cũng chỉ có thể khổ tâm mà cười cười: “Ở đâu mất hứng?” Cười ôm lấy hắn, hai tay vòng qua bờ vai của hắn tựa vào hắn rắn chắc trên bờ vai, đột nhiên thực sự muốn tất cả đều bình tĩnh trở lại, nhắm mắt lại trong lòng mọi thứ đều tại thăng hoa.

Rõ ràng hắn mọi thứ đều không nhớ rõ, nhưng vẫn gặp ta cảm giác họ đã từng là như vậy yêu nhau.

Bên tai dần dần hồi tưởng lại giọng nói của hắn: “Yên nhi ta sẽ yêu ngươi cả đời.” Mặc dù nhỏ giọng nói nhưng ta nghe nhìn thấy tận mắt, cười tiếp tục ôm hắn, đợi đến lúc bản thân ý thức mờ nhạt lúc ta đã quên mất mình rốt cuộc thân ở nơi nào.

Ban đêm khi bản thân lần nữa mở to mắt lúc chỉ có thể lén lút nhìn thấy ngoài cửa sổ xuyên qua một tia ánh trăng, bên cạnh chính là Tường Thiên.

Ta vươn tay sờ lên hắn tốt hơn khuôn mặt “Thiên. . .” Tiếng gọi này tại bên tai của ta thật lâu quanh quẩn.

Mở trừng hai mắt bỗng nhiên trên người mình tay liền lén lút đem mình ôm chặt, ta thiếu chút nữa cười ra tiếng vốn dĩ hắn cũng có đáng yêu một mặt.

Cuối cùng nhìn ngoài cửa sổ ánh trăng lén lút chui vào tầng mây ta mới ngủ lấy. Sáng sớm tỉnh lại là lúc đã sớm mau buổi trưa rồi” hoàng hậu ngươi đã tỉnh?” Đập vào mắt chính là Bình Nhi.

Ta cười: “Bình nhi, ta đói bụng!” Nói xong chỉ thấy Bình nhi lén lút mà cười cười.

“Nô tài biết rõ hoàng hậu đói bụng đã sớm lại để cho ngự thiện phòng chuẩn bị đồ ăn!” Nàng nói qua liền lại kéo tay của ta bỏ đi trên người ta chỉ mặc một bộ y phục. Nhưng vì sao trong mắt của nàng không cười ý?

“Muốn khóc liền khóc lên đi!” Bỗng nhiên buột miệng nói ra mà nói nàng lại càng hoảng sợ.

‘Bịch’ một tiếng nàng liền quỳ trên mặt đất vội vàng cúi đầu xuống nói ra “Hoàng hậu thứ tội!” Ta cười cười: “Không có trách ý của ngươi, ta không biết mình nói sai rồi, chẳng qua là cảm giác trong lòng ngươi rất thống khổ.” Vừa nói xong nàng liền khóc lên.

“Hoàng hậu. . .” Hai chữ này nàng nhẫn nhịn rất lâu mới nói ra đến “Hoàng hậu. . .” Nàng lại nói một lần, ta đã không rõ ý tứ của nàng.

“Bình nhi ngươi làm sao vậy?” Ta vươn tay kéo nàng đứng lên cũng là bị nàng ôm lấy.

Nàng một mực khóc một mực khóc, đến lúc quần áo đều dính đầy nước mắt của nàng.

“Hoàng hậu, Bình nhi rất đau khổ, thật là khó chịu, Bình nhi đã mất đi cuộc đời thích nhất người, cũng đã mất đi bảo vệ hoàng hậu khả năng, ô ô. . .” Ta thõng xuống tầm mắt, nhẹ nhàng vỗ nàng run rẩy lưng. .

“Xin lỗi. . .” Động chạm đến chuyện thương tâm của nàng tình cảm rồi.

Cuối cùng nàng buông ra ta, lắc lắc đầu nói “Không có sao.” Lúc nói trên khuôn mặt lại lộ ra dáng tươi cười, nụ cười này rồi lại là thật tâm đấy.

“Ừ!” Ta sờ lên đầu của nàng, nàng cười càng vui vẻ hơn rồi, thật giống như ta a mới là nàng chính thức thích người.

Ngoài cửa sổ lá cây cũng bắt đầu rơi xuống, gió nhẹ từng trận thổi qua nàng nhẹ nhàng thở dài một tiếng: “Mùa thu chính trực hỗn loạn thời tiết.” Ta cái hiểu cái không: “Chẳng lẽ muốn chuyện gì phát sinh sao?” “Hoàng hậu chẳng lẽ không biết sao? Phương bắc Man tộc muốn tiến công rồi.” Trên mặt của nàng hạ xuống cô đơn biểu lộ.

Ta cũng chỉ có thể hướng phía cửa sổ nhìn ra ngoài lại một trận gió nhẹ thổi qua, ngoài cửa sổ lá rụng lại bị từ từ thổi bay. .

“Vậy sao? Bình nhi ta muốn đi ra ngoài đi một chút!” “Vâng!” Mặc xong quần áo hai người lẳng lặng đi dạo trong sân.

Tầm mắt rơi vào đã héo rũ lá rụng lên, yên tĩnh chờ đợi thời gian trôi qua, có lúc nàng nhiều lần nhìn về phía ta, ta cũng chỉ xem như không có gì cả thấy.

Ánh mắt theo lá rụng bay xuống phương hướng nhìn lại, thỉnh thoảng cũng có thể thấy xanh biếc lá rụng. .

“Nương nương bên ngoài trời lạnh chúng ta vào đi thôi.” Ta vừa cười vừa nói: “Không tồi, ngươi muốn là cảm thấy lạnh liền vào đi thôi, ta muốn lại đứng một lát.”

Nàng hơi hơi nhíu mày: “Hoàng hậu, người đây là muốn sinh bệnh đấy.”

Ta lắc đầu: “Tất cả cảnh vật thật như vậy quen thuộc, chỉ là sẽ khiến ta nhớ tới. . .” Ta vừa nói tới chỗ này, chỉ thấy Bình nhi như bị nhập linh hồn bình thường ngây ngốc đứng ở nơi đó, sau đó ta cũng chỉ là cười lắc đầu: “Thiên nói ta là hắn hoàng hậu, vì vậy trước kia chúng ta nhất định là ở chỗ này sống rất vui vẻ.” Sau đó Bình nhi cũng chỉ cười cười cũng không nói gì. .

Một mình vào phòng, nhìn bên cạnh tiểu nha đầu giống như rất lạnh bộ dạng cũng không đành lòng làm cho nàng lại đứng ở danh tiếng trong.

“Bình nhi, chúng ta đi ngự thiện phòng đi một chút đi!” Đột nhiên cao hứng hứng thú nhưng là để Bình nhi nha đầu kia ngây dại.

“Hoàng hậu như thế nào muốn đi nơi nào rồi hả? Hoàng hậu nếu muốn ăn cái gì nô tài làm cho người ta làm mang tới là được.” Ta nhìn nàng kia mở hồn nhiên mặt: “Muốn cho Thiên tự mình làm ăn trưa, hơn nữa ngự thiện phòng tương đối ấm cùng chúng ta qua đi một chút, một mực đứng ở phòng ngủ cũng không phải chuyện.” Cuối cùng nàng cũng chỉ có thể chu há miệng cùng ta đi đến ngự thiện phòng.

Khi ta bước ra cửa bước chân đầu tiên Đức Lan công công hãy cùng tại phía sau của ta, nhưng mà Bình nhi dường như không thích hắn, cảm giác rất là ghét Đức Lan công công.

“Hoàng hậu, người muốn cho Hoàng Thượng tự mình làm ăn trưa sao?” Nghe Đức Lan công công giọng nói cảm giác giống như là đang nghe thấy người nọ khinh bỉ giống như.

“Đúng vậy a! Chẳng lẽ công công chưa cung cấp bản thân đã từng thích người đã làm ăn? Còn là nói công công. . .” Cuối cùng những lời này ta không có nói ra, mà sau lưng Bình nhi cũng cười nở hoa, bụm lấy miệng nhỏ của nàng len lén tại đằng sau ta cười.

Đức Lan công công bắt đầu đỏ mặt nhìn ta, nhưng thật hai người chúng ta ánh mắt chạm nhau sau đó hắn vội vàng dời đi ánh mắt.

Ta cũng chỉ khẽ mỉm cười, tuy rằng không biết chuyện gì xảy ra, nhưng mà chính là cảm giác này thật ra không cần phải sợ hãi, ta chính là ta không phải người lạ, ở đây tuy rằng làm cho người ta cảm giác thật nặng nề nhưng lại có một người đáng yêu nữ hài tử còn có Thiên. .

Bốn mắt tương trừng cuối cùng vẫn là đã đến ngự thiện phòng, gạch đỏ xanh ngói hướng nhìn lên đi sương mù lượn lờ. .

“Hoàng hậu nương nương giá lâm!” Đức Lan công công một tiếng này ngược lại là cho tất cả ngự thiện phòng người đã mang đến kinh ngạc.

Nhìn xem những cái kia quỳ xuống người, ta nhướng mày rõ ràng tất cả mọi người có thể trở thành bạn bè đấy, bọn họ nhưng lại quỳ lạy tại dưới chân của ta.

“Đứng lên đi!” Ta nói nói.

Nhìn bọn họ đứng lên rồi lại là không có người ngẩng đầu: “Ở đây ai là đầu bếp hay sao?” Ta cũng chỉ có thể gắng gượng làm mở miệng.

Bỗng nhiên một cái vẻ mặt tươi cười nam tử đứng dậy, nhưng chỉ là đi ra một bước nhỏ.

“Hoàng hậu, nô tài là cả ngự thiện phòng đầu bếp đấy, hoàng hậu thật muốn ăn cái gì sao? Nô tài cái này làm cho người ta làm.” Hắn tuy rằng nói như vậy thấy, nhưng mà ta cũng là thấy được hắn đầy người mồ hôi, khó trách hắn không dám sát lại ta quá gần.

“Ta nghĩ tự mình làm, giúp ta chuẩn bị vài thứ là tốt rồi, các ngươi đều dưới đi nghỉ ngơi đi.” Bỗng nhiên giữa bọn hắn rõ ràng đều quỳ lạy tại dưới chân của ta, thế nhưng là trong lòng ta không có bất kỳ xao động.

“Hoàng hậu thứ tội, có phải hay không nô tài làm ăn không ngon kính xin hoàng hậu thứ tội.” Ta bất đắc dĩ chỉ có thể cười cười: “Không có, chỉ là của ta chính tay cho Thiên làm một bữa ăn ngon đấy, nếu như các ngươi không nghĩ tiếp như vậy liền ở bên cạnh giúp ta đi!” Nói xong liền đi vào, sau đó đầu bếp cũng đứng lên, hướng về phía người đứng phía sau phất tay một cái.

“Đi!” Sau đó liền chạy tới một chỗ đám đông.

Sau đó ngự thiện phòng tỏa ra chưa từng có qua mùi vị.

Ta hài lòng nhìn một chút trong nồi đồ ăn, mặc dù mùi vị rất thơm cũng không biết ăn cảm giác thế nào.

Bình nhi ở một bên cười, đây là ta xem qua nàng đẹp nhất dáng tươi cười, nha đầu kia rất đáng yêu cũng rất thành thật, nhưng lại nhiều hơn một phần bi thương, ta không biết thương thế của nàng đau buồn từ đâu mà đến cũng không biết trong lòng của nàng rốt cuộc có chuyện gì.

Nàng nhìn ánh mắt của ta và những người khác khác nhau, ngự thiện phòng người nhìn cảm giác của ta giống như là sợ hãi, Đức Lan công công nhìn ánh mắt của ta liền là một loại khinh bỉ, Thiên nhìn ánh mắt của ta liền là một loại ý nghĩ – yêu thương, mà Bình nhi nhìn ánh mắt của ta giống như là hoàn toàn chờ đợi sùng bái cùng đau buồn.

Trong chuyện này cảm tình nhưng là ta chưa từng cảm thấy qua đấy, dường như đã từng cũng có một đoạn từng trải đi.

“Hoàng hậu!” Đầu bếp gọi ta một tiếng, ta nhìn hắn khuôn mặt dáng tươi cười “Ừ!”

“Hoàng hậu người muốn hành tây!” .

“Để ở đó đi!”

“Vâng!” Bữa tiệc này đồ ăn ta không có tác dụng thời gian quá dài làm, chỉ là một lát sau thuận tiện rồi, hình như tất cả đã từng xảy ra qua, mặc dù không có ăn tự ta tự tay làm gì đó, nhưng lại có thể biết rõ mùi vị nhất định là Thiên thích, nhất định là Thiên yêu thích đấy.

 

 

[Convert] [Yên hoa hạng liễu] Chương 3: Đắm chìm

Quyển 1: Phồn hoa phù trần
Chương 3: Đắm chìm
Converter: Shin (chungtolabengoan)
P/s: Ụ ôi, cuối cùng cũng thấy cảnh nóng ~~


“Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!” Hào hùng giọng nói tại ta vang lên bên tai, mệt mỏi nhìn quanh bốn phía, không biết nên đi đâu.

“Yên nhi tới đây!” Hắn kéo qua tay của ta, ta run rẩy tay dựng trên người kia rắn chắc bàn tay to.

“Giờ phút này Yên nhi chính là trẫm hoàng hậu!” Nói xong chỉ thấy người ở dưới đài nhỏ bé lộn xộn nói chút ít lời nói, ta nghe không hiểu lắm ý của bọn hắn. .

Cuối cùng trải qua một cuộc bàn bạc bọn hắn có lẽ đã bằng lòng, kéo tay ta người cười cười: “Yên nhi không phải rời đi ta!” Hắn quay mặt sang hướng ta cười cười, ta không cười chẳng qua là một mặt mở to hai mắt nhìn hắn.

“Yên nhi? Ngươi không nhớ ta sao? Ta là Thiên A! Tường thiên, Long Tường Thiên!” Hắn nói vậy ta còn là nhớ không nổi.

Cuối cùng lắc đầu: “Ta quên rồi!” Dường như liền cảm giác mình chưa từng có qua ký ức bình thường.

“Vậy sao?” Hắn thõng xuống mi mắt, trong mắt tình cảm thật sâu bị hắn giấu ở đáy mắt.

“Không có chuyện gì đâu! Yên nhi chỉ cần không rời ta là tốt rồi!” Đột nhiên rơi vào ngực của hắn, ta nhắm mắt lại thật sâu hít vào một hơi.

Khóe môi câu dẫn ra người kia sớm đã quên nụ cười: “Ta biết rồi!” Không sẽ rời đi ngươi! Chỉ cần là ngươi muốn đấy, nhưng mà tại sao ta không hiểu trong lòng của mình gặp loại suy nghĩ này, tay rất tự giác ôm lấy người nọ.

“Thiên! Ta không sẽ rời đi ngươi!” Nhưng mà vì sao coi như là hắn lại ấm áp cũng không thể khiến ấm áp? Ta chỉ là một mực lạnh như băng? Giống như những ngày này vẫn luôn là bộ dạng như vậy dần dần cũng thành thói quen, thói quen loại này giá lạnh cảm giác cũng thói quen bị hắn ôm cảm giác thật ấm áp.

Dưới đài đại thần xem chúng ta hai người ôm cùng một chỗ dường như cũng chỉ là gật gật đầu, hoàn toàn rất không hiểu Hoàng Đế làm cái gì? Nhưng nhìn bộ dạng như vậy có thể là lớn nhất, như vậy ta có thể cùng Thiên mãi cùng nhau ở một chỗ sao? Hay là là mình có thể sẽ cứ như vậy bị hắn từ bỏ?”Bay đâu! Đưa Yên nhi trở về!”

“Vâng!” Hắn buông ra ta, trong lòng một trận khó chịu, si ngốc nhìn qua thân ảnh kia, cuối cùng ta bị một nam tử mang đi, đi theo hắn đi qua Phi Diêm Cao Lầu. .

Nhà trên mặt nước lầu đình, đi vòng qua hành lang, dừng lại tại tất cả mọi người “Hoàng hậu đã đến!” Sắc nhọn giọng nói truyền vào trong tai.

“Ừ. . .” Ngay sau đó ta không biết nên như thế nào cùng hắn nói chuyện, hắn dường như nhìn thấu ý nghĩ của ta.

“Hoàng hậu, người gọi Đức Lan công công là được rồi! Nô tài là Hoàng Thượng phái tới chiếu cố người đấy!” Hắn cười vẻ mặt chân thành xem ra không phải là cái gì người xấu!

“Ừ.” Ta ngoại trừ ừ bên ngoài cũng không biết nói cái gì.

Đỡ mặt tường đi vào trong sân, rộng rãi sân trước cảm giác thật thoải mái.

“Hoàng hậu!” Bốn vị cung nữ đứng ở hai bên đối với ta rũ áo.

“Ta. . .” Trong chốc lát nhiều người như vậy còn là rất khó thích ứng đấy.

“Hoàng hậu! Là hoàng hậu đã trở về?” Bỗng nhiên một trận vui sướng giọng nói truyền vào trong tai, thế nhưng mà vì sao cuối cùng cảm giác mang theo chút ít khàn khàn giọng nói.

Không thấy một người nào chỉ nghe kia âm thanh chỉ thấy giọng nói vừa truyền tới chỉ thấy một người con gái từ trong đại sảnh chạy ra mở, nhưng là vẻ mặt tràn đầy nước mắt màu đỏ “Hoàng hậu!” Vừa nói vậy nước mắt lại từ đáy mắt rơi xuống. .

Phù Nhi vội vàng chạy ra: “Hoàng hậu người không có sao chứ!” Nàng trong lúc bất chợt tiến đụng vào trong ngực của ta ôm thật chặc ta.

Và Thiên ôm cảm giác khác nhau, cánh tay của nàng rất an toàn hơn không phải là ấm áp.

“Ta. . . Ngươi là ai?” Ta không biết nàng.

Đột nhiên thân thể của nàng run lên dâng lên cái kia rưng rưng nước mắt ánh mắt chớp chớp nhìn ta: “Hoàng hậu?” Dường như cảm thấy ngực mình người sớm đã không phải là bản thân thực sự quan tâm Yên nhi rồi.

“Hoàng hậu? Người là? Người là thế nào?” Nước mắt tiếp tục rơi, rơi đầy cả khuôn mặt to bự, chưa kịp lau.

Bao quanh thân thể của ta đi tới đi lui: “Hoàng hậu?” Nàng lại một lần nữa gọi ta một tiếng, ta cũng chỉ là nhìn nàng một cái.

“Phù Nhi cô nương, hoàng hậu hắn mất ký ức.” Phù Nhi mở to ánh mắt nhìn ta, “Có đúng không?” Tuy rằng trong lời nói có chút không tin thế nhưng mà cuối cùng vẫn là đón nhận chuyện này thực.

“Cảm ơn công công, ta đây liền đưa hoàng hậu dưới đi nghỉ ngơi!” Nói vậy liền kéo tay của ta. .

“Phù Nhi cô nương, Hoàng Thượng đã đem ta nói đến hoàng hậu bên người chiếu cố cái kia sao nô tài tự nhiên là phải chiếu cố kỹ lưỡng hoàng hậu đấy!”

“Ta đã biết!” Phù Nhi trừng mắt liếc hắn một cái, trong lòng liền nghĩ đến, ngươi nghĩ rằng ta không biết ngươi muốn làm cái gì sao? Phù Nhi trừng mắt liếc Đức Lan công công liền kéo tay của ta hướng hậu viện đi. .

Hai người băng qua phòng trước đi vào hậu viện, sau lưng vẫn cùng theo Đức Lan công công. .

“Ngươi vừa rồi tại khóc cái gì?” Nhìn xem nàng nãy giờ không nói gì trong lòng rất là tò mò nàng rút cuộc là tại sao mà khóc.

Phù Nhi chỉ lắc đầu: “Không có việc gì! Hoàng hậu không nên hỏi nhiều.” Vốn tưởng rằng hoàng hậu sớm đã ra đi, nhưng là bây giờ ở trước mặt ta nhưng là một người nguyên vẹn hoàng hậu, cho dù thật hay giả đều là ta Phù Nhi hoàng hậu.

Hoàng hậu ta sẽ bảo vệ ngươi đến cuối cùng giây phút, đáp lại hoàng hậu sự tình Phù Nhi nhất định sẽ làm được. Ta bị dẫn tới một cái phòng trước cửa “Hoàng hậu người trước tắm gội đi, ta giúp người đi lấy quần áo.” Nói vậy nàng quay người muốn đi, thế nhưng là ta cuối cùng có phần không được tự nhiên.

“Ta. . .” Ta thật sự có thể vào không? Mặc dù mình đã rất cũng chưa có tắm gội rồi, nhưng mà căn phòng này xem ra thật lớn, ta thật sự có tư cách này đi vào sao? Phù Nhi quay mặt sang hướng ta cười cười: “Hoàng hậu vào đi thôi, muốn nô tài vì người tìm người đến phục vụ Hậu nương nương sao?” Ta vội vàng lắc đầu, bản thân một đại nam nhân muốn cái gì người hầu hạ, cũng không phải là không biết.

Nhìn nàng cười đi xa, ta trên mặt cũng dần dần lộ ra dáng tươi cười, đẩy cửa ra toàn bộ hơi nóng đập vào mặt

Khuôn mặt dáng tươi cười tràn trề tại trên mặt “Thật là ấm áp.” Chính là liền trên người mình độ ấm cũng dần dần đã có.

Đóng cửa lại, đi tới vòng qua màn che, bỏ đi y phục trên người, quên màn che lên, nhón chân lên bước vào bể tắm, toàn bộ ấm áp độ nóng bao vây lấy toàn thân, khoan khoái thầm nghĩ một mực sống ở trong bồn tắm. .

“Thật thoải mái!” Khơi lên đầu ngón tay nhẹ nhàng dao động mặt nước, Khơi lên từng đợt rung động, dần dần tản ra hình thành một vòng nước gợn sóng.

Trên mặt tường hai cái vòi phun nước, ngạo nghễ đứng sừng sững trên mặt đất.”Hoàng hậu!” Ngoài cửa truyền đến Phù Nhi giọng nói.

“Hoàng hậu ta vào được!” Nói đến đây ta vội vàng che thân thể, thế nhưng là nàng nhưng lại là không có đi qua màn che cũng là cầm lấy màn che trên quần áo, lại để lên nghiêm chỉnh bộ quần áo sạch.

“Hoàng hậu ta để quần áo thả ở phía trên, hoàng hậu người tắm xong có thể đi ra!” Ta chỉ nghe được cái này một câu liền chỉ nghe tiếng bước chân của nàng đã đi ra phòng thẳng đến cửa bị đóng lại. Ta buông tay ra thò đầu ra cửa đã chăm chú bị đóng lại.

“Ta đây tính là cái gì?” Không rõ ràng cho lắm bị người khác lừa gạt tới đây, coi như là ta thật là Yên nhi như vậy vì sao ta sẽ ở mức thấp nhất? Tại sao nhưng là phát triển trở thành bộ dáng bây giờ?

“Ta rút cuộc là?” Mông lung ánh mắt nhìn mình tay, chăm chú tích góp lên tại buông ra, nhưng như cũ là một trận lạnh như băng, so với lòng người vẫn lạnh. .

“Ài.” Loại chuyện này không phải là thuận theo tự nhiên sao? Thế nhưng là vì sao tim vẫn luôn là rất khó chịu?

“Được rồi.” Đôi khi muốn buông tha tìm kiếm câu trả lời, thế nhưng trong lòng làm cho tắc nghẽn cảm tình làm cho mình khó chịu.

Nhìn này bể tắm phản chiếu ra khuôn mặt của mình, rất đẹp, nói không hết đẹp, bỗng nhiên cảm giác không như chính mình.

“Ta. . .” Nhíu mày, không ngờ lại đi suy nghĩ những thứ này, bản thân không tìm được đáp án.

“Yên nhi hả?” Ngoài cửa vang lên người kia thanh âm quen thuộc.

“Quay về bệ hạ hoàng hậu đang tắm!” Phù Nhi giọng nói.

“Vậy sao? Ngươi đi xuống đi!”

“Vâng!” Nói vậy Phù Nhi liền lui xuống.

Ngay sau đó phòng cửa liền được mở ra “Yên nhi?” Hắn trực tiếp đi qua màn che ta chưa kịp che thân thể của mình, chỉ thấy hắn cao cao đứng ở phía trên hướng ta mỉm cười.

“Ta. . . Ngươi. . .” Sao có thể cái gì cũng không nói liền thấy hết ta cơ thể.

“Yên nhi lại đây!” Hắn hướng ta vẫy tay, dường như hai tay kia có cái gì ma lực bình thường ta rõ ràng bản thân rất tự giác hướng hắn đi đến.

“Ngoan!” Thiên vuốt vuốt đầu của ta, ta nhịn không được nheo mắt lại vươn tay ôm lấy bên eo của hắn. .

Ngay sau đó ta cảm thấy bản thân làm sai chuyện: “Yên nhi ngươi còn là như vậy thích kề cận ta!” Cái cằm bị Đưa lên người kia cao ngạo ánh mắt chăm chú nhìn ta

Ánh mắt thâm sâu dường như ngay sau đó sẽ đâm vào trong lòng của ta.

“Ngươi đang suy nghĩ gì ta cũng biết!” Cái cằm truyền đến đau đớn, bị nâng lên ta đây chỉ có thể dựa vào lấy hai tay chăm chú bắt lấy Thiên quần áo, cánh môi bị một dịu dàng đôi môi hấp dẫn.

Chăm chú bị hắn mút ở “A…. . .” Giống như nhân gian loại mỹ vị mỹ thực giống nhau nếm thử vô cùng

“Thích không?” Thật sâu vừa hôn thả ta, ửng hồng giống như khuôn mặt để cho ta cúi đầu không dám lại nhìn thẳng ánh mắt của hắn.

“Thình thịch!” Cái cằm bị hắn buông ra, phía sau bể tắm cũng bắn tung toé nước chảy hao phí.

Thiên từ phía sau ôm lấy ta, cọ xát phía sau của ta: “Muốn sao?” Khi hắn hỏi ra những lời này thời điểm ta mê man rồi.

[Tản văn] Đừng nhìn lại!

Đừng nhìn lại!
Thể loại: Tản văn, nhật ký
Tác giả: Shin (chungtolabengoan
P/s: Viết để giải đen


Hôm nay thật là một thất bại quá lớn… Đối với tôi, những ngày này tôi như một đứa không hồn, không não, không kí ức. Thất bại này thật chẳng đáng với những gì tôi bỏ ra, những công sức, hi sinh của tôi.

Cho đến lúc tuyệt vọng, tôi thấy bản thân mình thật hèn nhát. Chẳng dám nhìn lại ký ức, chẳng dám nhìn lại quá khứ của mình. Bởi vì những thứ đó trôi qua là cả ngàn giọt nước. Thú thực, tôi đã bỏ ra quá nhiều thời gian vào việc bồi đắp, chăm chút cho cái thất bại này. Trong khi những người khác họ phải nể phục cái ý chí kiên cường cuả tôi, cũng đúng thôi, họ làm sao chăm chỉ được bằng tôi, họ còn chẳng dám hi sinh mọi thứ để rồi quá chú tâm vào một việc như thế này.

Ba tôi từng nói: “Con hãy cố gắng lên, ông trời sẽ không phụ lòng con đâu.” Nhưng thật ra chẳng có ông trời nào hết, trời là ở trên cao, là cái quả cầu chỉ biết tạo ra sức nóng, chứ đâu thể hiểu hết được tâm tư loài người, đâu thể tạo ra sự may mắn cho người đã đốt bao nhiêu công sức như tôi.

Cái việc mà tôi chú tâm ấy chắc hẳn là việc tốt đẹp, đáng giá lắm nên ba mẹ mới kì vọng vào tôi nhiều như vậy. Nhưng tôi đã làm ông bà thất vọng, đã khiến bản thân suy sụp hơn bao giờ hết. Tôi chấp nhận cái sự thật thất bại kia với vẻ mặt tươi cười, nhưng….. nhưng trong thâm tâm tôi lại không hề như vậy. Tôi không muốn khóc, không muốn làm cái dáng vẻ yếu đuối trước mặt mọi người. Bởi trước lúc thất bại tôi kiên cường lắm, mạnh miệng lắm, thật đáng đời cái tính cách quái gở đấy. Nếu như lúc trước tôi lơ là hơn, tôi ham vui hơn như mọi người thì giờ đâu phải chứng kiến cái hy vọng đổ sông đổ bể này.

Một lời khuyên chân thành là đừng nhìn lại quá khứ đau khổ của mình làm gì. Tôi phải trải qua vất vả bằng chính nước mắt, sức khỏe của mình để bồi đắp cho mất mát kia. Đúng là ngu! Giờ phải ngồi đây và chấp nhận thất bại. Tôi khóc thầm. Nghĩ lại những ký ức đau khổ trước kia, tôi lại càng muốn khóc hơn.

Thôi bỏ đi, coi như xí xóa, coi như đây là một bài học để rồi lần sau không nên tái phạm. Làm cái gì thì làm, chăm chú đến mấy cái gì thì cũng nên nghĩ cho sức khỏe, tiền bạc, sắc đẹp và cả nước mắt của mình nữa. Khóc nhiều, hi sinh nhiều, thì không lẽ sau này vào đời sẽ suy sụp đến tự tử?

Cơ mà nhìn lại quá khứ cũng là cả một vấn đề, chỉ cần tạo ra quá khứ tốt đẹp, vui tươi thì sau này nhìn lại sẽ cảm thấy tự hào hơn. Và tôi…. Tôi sẽ làm như vậy…. nhưng không phải bây giờ!

 

[Nại hà tình trung] Chương 9: Đùa người

Nại hà tình trung
Chương 9: Đùa người
Dịch: Shin (chungtolangoan)


Tình cảm chưa dứt? Gặp lại người tình xưa kia?

***

“Diệp Cận, là ngươi cố ý sao?” Chương Viễn Huy lạnh lùng liếc xéo hắn, trong ánh mắt đã hàm chứa cả tra khảo lẫn phòng bị.

“Cố ý như thế nào? Cố ý dụ dỗ ngươi?” Diệp Cận giễu cợt: “Mấy chiêu trò mà đám nữ nhân sử dụng ta còn khinh thường.” Hắn cong môi cười, “Ngươi đánh giá cao bản lĩnh của ta hay đang đánh giá thấp sức chịu đựng của mình vậy, thực sự ngươi không thể quên năm năm trước chúng ta đã “giúp đỡ nhau” như thế nào à?”

“Diệp Cận, ngươi đang đùa với lửa đấy.” Chương Viễn Huy ra mặt nguy hiểm nói

“Dẫn lửa thiêu thân là việc ta không bao giờ làm.”

“Chỉ là ngươi ưa mạo hiểm, tất cả đều muốn chinh phục cho bằng được, ngươi cho rằng chỉ dựa vào khả năng của mình mà có thể loại bỏ được tất cả cản trở, sau đó lại công khai bước vào lãnh địa của người khác.”

“Ngươi đừng có lên lớp ta với ý nghĩ riêng của ngươi, Chương Viễn Huy, nói đến chuyện thay đổi người thì có ai thủ đoạn hơn ngươi? Ta cam tâm tình nguyện tự hạ thấp bản thân lại còn bị nhà ngươi ép buộc, quả thực còn chưa đủ sao?” Tranh giành lẫn nhau đã sớm thành thói quen của bọn họ, thân cao gần bằng, ánh mắt ngang nhau, trong câu nói chứa đầy hỏa khí.

“Ngươi đang nhắc lại quá khứ của chính mình đấy à?” Chương Viễn Huy khí thế kinh người nói

“Bất luận cái gì làm mất đi sự tự do của ta thì ta sẽ không làm.” Diệp Cận ung dung chống đỡ

“aha, cho nên năm năm trước sự tự do của Diệp Cận đã thoát khỏi xiềng xích mà giương cánh bay cao.” Chương Viễn Huy mãnh liệt đè lên vai của hắn, ép hắn lên vách tường, “Diệp Cận, ngươi đùa ta sao?” Giọng nói của hắn uy hiếp như những mũi dao chuẩn bị xuyên qua người Diệp Cận, không che giấu nổi ánh mắt tàn bạo, “Dụ dỗ, khiêu khích, sau đó phủi mông cao chạy xa bay, ngủ một giấc là ném hết ra khỏi đầu, tất cả coi như một trò chơi. Năm năm sau nhắc lại chuyện quá khứ, cho dù đó là cái gì cũng coi như chưa từng xảy ra. Diệp Cận, ngươi được lắm, thực sự đấy, con mẹ nó từ trước tới nay ta vẫn bị đùa giỡn như vậy.”

Diệp Cận bị khuỷu tay của hắn ép đến không thở nổi, tự giễu nói: “Vốn dĩ đã qua nhiều năm mà Chương ca vẫn có thể lo lắng cho bạn bè, thật là được sủng ái mà lo sợ, ta trở về vì mình đã có được bằng khen treo trên tường, Chương ca đã hài lòng chưa?”

“Diệp Cận, cuối cùng ngươi đã lột được một lớp da?”Chương Viễn Huy nhìn chằm chằm vào ánh mắt của hắn nhưng lại bị Diệp Cận trầm mặc, không nói. Chương Viễn Huy chỉ hừ lạnh một tiếng rồi buông tay ra, quay sang dựa vào vách tường bên kia, trong giọng nói không còn một chút nóng nảy, “Nói đi, rốt cuộc ngươi trở về là vì lý do gì? Xa cách như thủ thuật che mắt người khác vậy, ngươi cũng biết là ta không thể tin.”

“Ta cũng cho rằng trong lòng ngươi tình nguyện nghĩ như vậy?”

Chương Viễn Huy không thể ngờ nổi: “Con mẹ nó, thật sự ngươi không sợ chết”

“Có nhiều thứ còn đáng sợ hơn chết, thật sự đấy, Chương Viễn Huy, ngươi thử là sẽ biết.” Diệp Cận cười như được tắm gió xuân, hắn liếm môi dích vết máu.

Ánh mắt Chương Viễn Huy bỗng chốc rùng mình.

“Ta thật sự mong đợi cái ngày đó.” Diệp Cận cảm thấy mọi thứ đêm nay đều vớ vẩn và buồn cười. “Chia tay nhanh như vậy chỉ là một cách gặp lại bạn cũ sau một thời gian xa cách, relax.”

“Ngươi cho rằng ta có thể tin ngươi sao?” Chương Viễn Huy nhìn hắn như đang chứng kiến một cảnh tượng buồn cười.

Diệp Cận dang tay ra, “chí ít ta không phải tên điên mất bình tĩnh, sẽ không mù quáng đòi trả thù cả thế giới này.”

Một câu nói chứa bao hàm ý quả thực khiến cho khuôn mặt Chương Viễn Huy có thêm vài phần suy nghĩ sâu xa

Tiếng bước chân đầu bậc thang đã chấm dứt tất cả mọi chuyện. Căng thẳng trôi qua để cho không khí đột nhiên tán loạn.

Không biết bọn họ làm gì trên lầu mà có quá nhiều tiếng động ồn ào, Phương Tề chỉ sợ bọn họ nhất thời kích động làm mất phương hướng không xuống dưới được, nên cô gọi Thành Duệ tới nhưng đèn cầu thang đột nhiên sáng lên, cảnh tượng hai người giằng co lẫn nhau được bại lộ ngay dưới ánh đèn, những vết thương trên mặt cũng hiện ra rõ ràng.

Ngược lại Phương Tề hít sâu một hơi, Thành Duệ cũng không quá bất ngờ, cô thấy bộ dạng Chương Viễn Huy và người kia giống nhau, cho đến khi Diệp Cận chạy đến, dựng một tay lên vai Thành Duệ, “Quá nhàm chán, đi thôi.” Lại hướng về phía Phương Tề giương cằm lên: “con mẹ nó, lần sau mà làm cái chuyện như vậy thì đừng trách huynh đệ không nể tình cô.”

Phương Tề mất mặt mà lúng túng: “Diệp Cận, cái bộ dạng này của anh, làm sao tôi biết được…” Cô nhìn lén ánh mắt của Chương Viễn Huy, rồi lại vội vàng dời ánh mắt, ho khan nói, “không phải tôi cố ý.”

Chương Viễn Huy không lên tiếng, tầm mắt của hắn dừng lại tại cánh tay dựng trên vai Thành Duệ vài giây, hơi nheo mắt lại, hắn suy nghĩ mà cười: “Diệp Cận, bạn thân của ngươi đúng là ngàn năm như một, đã nhiều năm ngươi không trở về nhà mà vừa về đến nhà hai người đã như keo như sơn (thật là ghen tỵ a~).” Lời nói này của hắn quá chua chát, mọi người ở đây đều không phải ngu, trong lòng Phương Tề vốn lộp bộp nên mất mặt này ở Thượng Đô vẫn chưa là gì. Thành Duệ giữ bộ dạng hung dữ, nhìn chằm chằm vào ánh mắt của hắn mà không nói lên lời. Chỉ có Diệp Cận tự cười chế giễu rồi nghiêng mắt liếc nhìn hắn, vỗ vỗ bả vai Thành Duệ, tiện tay nhặt cái áo ngủ nằm lộn xộn trên mặt đất rồi khoác lên người “Đi thôi” Lại hướng về phía Chương Viễn Huy nói: “Lần sau chúng ta gặp lại?”

Chương Viễn Huy cong khóe miệng, “Ta tin thời gian đó sẽ không quá lâu.”

Bọn Diệp Cận vừa đi, Phương Tề lại nhìn chằm chằm vào cơ thể Chương Viễn Huy , ho khan một tiếng: “Chương ca, nếu không có gì thì tôi sẽ cho người mang đồ dùng cá nhân lên?”

Chương Viễn Huy xùy một tiếng, liếc mắt thấy cơ thể mình bị lộ ra, “Không cần” Chạm vào cái này sao thấy cay cay, nhưng những thứ khác vẫn có thể còn dư vị của nó?

***

Chương Viễn Huy nhận được một món quà nhỏ gửi từ Los Angeles, điều này làm cho hắn không thể không nhớ tới việc Diệp Cận mới trở về Hải Thành, để cho Phương Tề gọi Diệp Cận tới như nhất thời nảy sinh lòng tham, nhưng những cám dỗ vẫn tồn tại trong tâm trí. Hắn ngồi trên ban công hóng gió, nhớ lại chuyện xảy ra lúc trước mà tâm tư ngột ngạt vô cùng.

Phương Tề không dám quấy rầy hắn, cô bèn gọi Trần Cẩm tới.

Tuy rằng đã nghe Phương Tề nói từ lâu Chương Viễn Huy và Diệp Cận có xảy ra chuyện, nên khi nhìn thấy Chương Viễn Huy, Trần Cẩm quả thực càng thêm hoảng sợ.

Cả người Chương Viễn Huy được bảo phủ giữa bóng râm, chỉ có đầu ngón tay kẹp một chút ánh lửa đang cháy dần. Trần Cẩm chờ hắn hút cong điếu thuốc rồi mới nói: “Chương tổng, ta đã đón người trở về?” Hắn là người thông minh nên biết rõ cái gì nên nói, cái gì không nên nói.

Chương Viễn Huy híp mắt, “Đi tìm hiểu quan hệ giữ Chương Chiêu Niên và Diệp Cận.”

Trần Cẩm sững sờ: “Vâng”

Chương Viễn Huy dập điếu thuốc lá trong gạt tàn thuốc rồi đi ra khỏi bóng râm, Trần Cẩm cảm giác như trên người hắn đang có cái gì đâm vào nên cả người nổi da gà, Chương Viễn Huy chợt dừng bước, hỏi hắn: “Cậu thích tùy thời phản công mãnh thú nguy hiểm hay là giả nhân giả nghĩa buông mồi nhử để dụ dỗ nó rơi vào bẫy hồ ly?”

Trầm Cẩm không biết trả lời thế nào. Đó căn bản là không có sự lựa chọn.

“Tôi hiểu.” Chương Viễn Huy bỗng nhiên cười, đi ngang qua hắn, “Người tình là khó hiểu như vậy đấy. Nhưng cả hai loại ta đều thích.”

***

Diệp Cận trơ mắt nhìn Thành Duệ lái xe đến 150km, 200km, 250km. Sau đó làm dáng ngoặt lại phía sau rồi mãnh liệt dừng lại, Thành Duệ vặn tay lái một cái như muốn phát tiết sự tức giận trong lòng, chợt nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào Diệp Cận.

“Cậu và Chương Viễn Huy có chuyện gì sao?” Vết thương trên môi Diệp Cận thật sự khiến cho người ta không thể xem nhẹ được “Tôi cũng không rõ, cậu làm sao…” Hắn ảo não vỗ vỗ lên tay lái.

Diệp Cận bật cười, “Tôi không phải đồ ngu.”

“Cậu như vậy còn không phải đồ ngu.”

Diệp Cận cười một cách lợi hại hơn, “Nếu không biết trước giờ cậu là thẳng thì tôi sẽ cho là cậu thích tôi đấy.”

“Thật là buồn nôn, lão tử thích mỹ nữ hơn.” Vẻ mặt Thành Duệ trở nên chán ghét “Cậu đừng có nói sang chuyện khác, cậu và Chương Viễn Huy đang làm cái gì vậy?”

“Chương Viễn Huy giả bộ dư tình chưa dứt, tôi thì đang diễn cuộc gặp lại tình cảm sâu nặng xưa kia.”

Thành Duệ bỗng nghẹn lại, “con mẹ nó, cậu và hắn ta thực sự không có hứng thú?”

Diệp Cận thở dài, dường như hiểu ra điều gì đó, nghiêm túc nói: “Đừng nói vậy, Chương Viễn Huy là người hoàn toàn có thể chinh phục được nếu như điều đó làm hắn thỏa mãn.” Thành Duệ suy nghĩ trong khi Diệp Cận vẫn khéo léo giãi bày . Hắn híp mắt lại, sao hai người đàn ông nam tính mạnh mẽ, thể lực ngang nhau lại có thể đè ở dưới thân tùy ý xâm phạm, nhất định sẽ khiến cho người ta tăng cao dục vọng.

Thành Duệ nhìn thấy biểu lộ trên mặt hắn mà khẽ nguyền rủa một câu.

Rốt cuộc Diệp Cận không nói đùa nữa, “Giống như một bức tường thành, cậu nhất định phải tìm ra kẻ xâm phạm. Nếu muốn điều tra lại chuyện năm đó, thì phải đi vào cái đoàn thể kia và phải có quan hệ vòng. Chứ đứng ở bên ngoài thì sẽ chẳng bao giờ nhìn thấy rõ.”

Thành Duệ nhăn lông mày, “Cho nên cậu định lợi dụng Chương Viễn Huy.”

“Đây là biện pháp nguy hiểm nhưng cũng rất hiệu quả. Tuy nhiên, đường đi không chỉ có một lối, điều này cũng không gây ảnh hưởng cho những tuyến đường khác đi lên.”

Trên mặt Thành Duệ có chút khó hiểu, “Đoi lúc tôi nghĩ, có nên khuyên cậu buông bỏ hết tất cả mà đi tìm một cuộc sống mới.”

Diệp Cận cười: “Đây không phải là vở kịch bá tước Cơ Đốc Sơn, vấn đề báo thù này quá nặng nề. Đừng nghĩ là tôi định công kích, bởi vì tôi chưa có ý định phá hủy tất cả.”

Thành Duệ thở dài. Đúng lúc Diệp Cận kết thúc vấn đề này.

“Rốt cuộc Chương Hình Thiên cũng có ý muốn truyền ngôi, kết quan hệ thông gia với Âu gia cho Chương Viễn Huy, lại giao cho Chương Chiêu Niên tất cả điều khoản vượt quốc. Xem ra ông ta muốn chọn một trong số hai bọn họ.”

“Hình như ông ta xem trọng Chương Viễn Huy hơn.”

“Nhưng Chương Viễn Huy cần phải thuyết phục bọn họ, lúc trước hắn gây chuyện đùa giỡn với Thụy Cảnh, bây giờ vẫn có người kín miệng kiếm lợi vì vụ này. Cậu cho rằng hắn sẽ làm gì tiếp theo?”

Thành Duệ nhíu mày, “Quan hệ thông gia với Âu gia không đơn thuần là phương tiện, hắn yêu cầu Thụy Cảnh phải hoạt động nhiều hơn nữa để chứng minh cho hắn thấy có thể vì Thụy Cảnh mà kiếm ra nhiều tiền.”

Thành Duệ tựa vào ghế dựa trên xe, ung dung bình thản nói: “Tôi nghĩ là mình nên đi tìm công việc mới.”

Thông báo

Tự nhiên hứng lên đi xin cả một đống raw về dịch nhưng lại không biết rõ nguồn gốc. Lúc ta show lên QT thì toàn từ ngữ cổ, dịch méo nổi nên để xó luôn. Hứa với bao nhiêu người là sẽ hoàn sớm, nhưng….. ta lại không thể giữ lời. hic

Hôm nay ta quyết định dọn “ổ” một lần nhân dịp đầu hè sang. Những truyện ta đọc không ưa, từ ngữ văn phong quá cổ thì ta sẽ quẳng nó vào Kho hoặc vào Raw. Thím nào muốn lấy thì cứ tự nhiên, khỏi cần xin phép ta.

Chú ý là những bộ đó ta sẽ dừng lại nhé, đừng trách nhau. huhu