Team dịch Yên hoa hạng liễu

Sau đây là lịch phân chương Yên hoa hạng liễu. Bộ này sẽ nhận tối đa 3 người (không tính Shin) nhằm mục đích không để bộ truyện bị bơ ~~~ Mọi người cố gắng hoàn thành bộ truyện nhé, trong khi đó ta – Shin sẽ đi kiếm raw và convert cho mọi người. Thông báo trước là bộ này có sinh tử văn nên khi nào dịch đến đoạn sinh tử văn, bạn nào ko theo được thì có thể rút nhé. Chứ đừng rút nửa chừng là được, hahaha.

Thôi dài dòng, hiện tại có 2 thành viên nhận dịch bộ này: @Dương Hàn Nguyên (gọi tắt là @Nguyên) và @Jirence Lie (gọi tắt là @Lie)

– Shin sẽ phân chương dịch cho 2 người, trong khi đó 2 người tự mò vô nhà ta mà kiếm convert với raw nhé. Link ~ https://kingpinweb.wordpress.com/2017/03/28/convert-yen-hoa-hang-lieu-ngu-giang-chinh-ban-truong/

– @Nguyên thì chắc đã hiểu rõ raw và convert là gì rồi. Nhưng còn @Lie mới vào học dịch, nên quađây để đọc các khái niệm trong dịch thuật nhé.

– Đây là đầu truyện do ta – shin kiếm và cũng là người convert nên yêu cầu mọi thành viên trong team không mang ra ngoài hay quảng bá nhé, hihi, hãy coi đây như một bài test để các bạn học dịch.

– Hộp thoại này sẽ là nơi ta up phân chương, sau mỗi đợt phân chương yêu cầu mọi người cmt chữ DONE để ta biết là m.n đã nhận được chap. Và chú ý không SPAM ở đây nhé, nếu có THẮC MẮC thì vô đây nạ ~ https://vnavatar.com/threads/thao-luan-khu-vuc-tuyen-mem.375/

– Mới đầu dịch nên ta sẽ phân 1người/ 2chap liên tiếp nhau để dễ dịch, sau này nếu trình độ lên cao sẽ 1người/ 5chap liên tục

– Yêu cầu đọc kĩ Nội quy của bang dịch và cách up bài. Link ~ https://vnavatar.com/threads/noi-quy-bang-dich-chu-thot-shin-chungtolabengoan.583/

– Vấn đề nhận lương mỗi chap dịch tớ sẽ hỏi ad và nhất định sẽ đòi quyền lợi cho bang, m.n cứ yên tâm nhé.

– À quên, bạn nào vi phạm nội quy bang dịch hay quảng bá truyện khi chưa được cho phép sẽ bị next ngay khỏi cuộc chơi nhé, kkk

– Bắt đầu từ đây ta sẽ là người beta, chỉnh sửa chap cho các bạn, vì beta chỉ có 1 người nên đừng thúc giục ta nhé, ta làm việc khi có hứng thú à. Ta sẽ beta đến khi nào ta cảm thấy m.n dịch đã ổn, hihi, nhưng cũng sẽ ko beta quá kĩ đâu.

– Không ép buộc phần dịch của nhau khi quá bận nhé, nếu các cậu bận có thể thông báo để ta chuyển cho người khác dịch.

– Mọi thắc mắc xin vô đây, ko SPAM tại hộp thoại này

– Cuối cùng, yêu cầu m.n đọc kĩ hộp thoại này trước khi bắt đầu nhé. Đọc xong nhớ DONE cho ta 1 cái


-Thế nào là edit?

Từ edit vốn có nghĩa là biên tập, trong quá trình dịch một tác phẩm thì biên tập là khâu cuối cùng, sau khi người dịch dịch hoàn thiện tác phẩm, người biên tập sẽ đọc và chỉnh sửa lại, như vậy người biên tập phải biết tiếng và có kinh nghiệm hơn người dịch để có thể chỉnh sửa lỗi. Tuy nhiên edit trong giới ngôn tình Trung Quốc hiện tại đều là người không biết tiếng, biên tập lại bản dịch khó gặm của phần mềm dịch. Khi mình mới lạc bước vào giới ngôn tình, thậm chí còn không phân biệt được dịch và edit khác nhau như thế nào, thậm chí còn suýt té ghế khi biết Lam Anh edit Tam sinh tam thế không biết tiếng Trung.

Việc edit này cơ bản là đọc hiểu bản dịch của phần mềm rồi viết lại một câu cho rõ nghĩa dễ đọc. Theo mình biết, có hai cách edit. Một là chỉ dựa vào bản convert, cách này độ chính xác được khoảng 30% hoặc thấp hơn và thường là không đọc nổi. Cách thứ hai là phải có bản tiếng Trung, dùng phần mềm để dịch lại và tra cứu ở nhiều nguồn khác những từ chưa rõ nghĩa, mình dùng cách thứ hai, với phần mềm Quick Translator(QT), tất nhiên cũng phải kết hợp nhiểu công cụ tìm kiếm và tra cứu khác. Cách làm là copy đoạn cần edit bằng tiếng Trung, mở QT rồi chọn chức năng Translate From Clipboard, phần mềm sẽ tự dịch, trên giao diện hiện lên bản Hán việt, Vietphrase một nghĩa, Vietpharase nhiều nghĩa và cả bản tiếng Trung. Bạn chỉ cần đọc bản Vietphrase một nghĩa kết hợp với bản Hán việt, rồi viết lại câu, chú ý tên nhân vật phải viết theo Hán Việt.

-Edit có khó không?

Câu trả lời là: Không khó nhưng cũng không dễ.

Về các công việc cần làm đề bắt đầu edit thì thật sự khá đơn giản, nhưng khi đi sâu vào công việc edit thì các bạn sẽ vướng vào khá nhiều vấn đề.

Nhưng chuyện đó không thành vấn đề, các bạn có thể tự tập luyện và học hỏi các editor lâu đời khác. Kinh nghiệm là tích luỹ mà có chứ đâu phải tự dưng mà có?

-QT là gì, convert là gì?

QT là tên viết tắt của phần mềm Quick Translator, một chương trình dịch văn bản tiếng Trung sang tiếng Việt (Hán Việt) rất hay mà các editor thường sử dụng.

Convert là bản dịch Hán Việt sẵn mà các bạn dùng QT làm ra rồi save thành file word hay bất kỳ file text nào.

Thường nhiều bạn sẽ dùng các bản convert để edit truyện, nhưng theo mình là không nên. Vì các edit qua các bản convert có những chữ tối nghĩ các bạn sẽ không thể tra từ điển được, hoặc là dễ thấy nhất là tên nhật vật. Tên nhân vật tiếng Trung khi dịch sang tiếng việt người ta thường để theo kiểu Hán Việt. Lấy ví dụ là “tiểu Khê”. Nhưng nếu các bạn xài bản convert, một số bản sẽ dịch hẳn ra tiếng Việt là “dòng suối nhỏ” – OMG =)).

Còn trong QT có tích sẵn từ điển, có bản Hán Việt riêng, bản Việt và bản Trung riêng. Khi các bạn gặp một chữ nghi ngờ là tên riêng thì các bạn có thể bấm qua mục Hán Việt để xem.

-Raw là gì? Raw – hay còn gọi là text tiếng trung. Là bản viết nguyên văn từ tác giả, không qua chỉnh sửa, dịch,… Raw thường lấy ở những trang web có đăng tải truyện, tiểu thuyết của Trung Quốc (gọi là nguồn lấy Raw)

-Beta là gì? Sau khi dịch giả đã hoàn thành xong bản dịch, những từ khó, nghĩa đen đã được giải thích cụ thể thì phần beta là đọc lại bản dịch, rồi sắp xếp, chỉnh sửa lại sao cho có đầy đủ trạng ngữ, chủ – vị, sau bước này có thể nói bản dịch của bạn đã đạt mức 100%.


Chào các bạn, sau khi đăng kí xong thì xin mời vô đây để xem các bước đầu tiên của quá trình dịch thuật nhé. Tuy chưa tìm được người dạy dịch nhưng tớ sẽ giúp các cậu những bước đầu tiên – đó chính là sử dụng QT (QuickTranslator), đây là công cụ phổ biến và rất quan trọng cho các cver và cả editor. Khi các cậu thành thạo mảng này rồi thì có thể tự dịch được. Và theo như mình thấy các đàn anh đàn chị cũng tự mò mà ra cả, không có ai dạy đâu. Tự làm rồi sẽ quen thôi.

Với kinh nghiệm khiêm tốn hiện có, tớ sẽ giúp các cậu hết mức có thể. Mong là sẽ không ai bỏ cuộc.

Mọi người đọc kĩ hướng dẫn tại đây

http://truyencuatoi.com/threads/huong-dan-su-dung-cong-cu-chuyen-ngu-quick-translator.201/

Link dowload phòng tránh

https://meoconvuichoi.wordpress.com/qiuck-translator/

Tag những thành viên đăng kí
@Tiểu Y Y
@Ngôn Hiếu Hân
@Vong Xuyên Bỉ Ngạn
@Tịch Nhan

Có thắc mắc gì thì qua đây, Không spam nhé


 

[Nại hà tình trung] Chương 10: Âu Hướng San

Nại hà tình trung
Chương 10: Âu Hướng San
Dịch: Shin (chungtolabengoan)


Ta mời ngươi là vì tiệm của ta trước mặt làm đồng thời sống quảng cáo, có thể hay không hãnh diện?

***

Trở về Hải Thành không lâu, Diệp Cận khôi phục lại thói quen tập thể hình trước kia, nửa tháng sống trong khách sạn bên cạnh vịnh Á Hi, hàng năm phòng tập thể hình ở tầng bảy đều mở cửa mà chỗ đó cách nơi ở của Diệp Cận chỉ mất năm phút đi bộ. Từ khi Diệp Cận là khách quen ở đây, hắn đã cố định thời gian tập, mà người tập thể hình cũng ngày càng đông. Thời kỳ hắn bày ra bộ mặt lạnh không kéo dài quá lâu, nhưng khí thế mạnh mẽ, có rất nhiều người không công mà về sau khi Diệp Cận trở lại, đồng nghĩ với việc hắn không cho bất kỳ người lạ nào bước vào.

“Không biết đây là chỗ ngồi của tôi sao?”

Lại có người đến bắt chuyện với hắn, trên cơ thể người này tỏa ra một loại hooc-mon mạnh mẽ và vô cùng nam tính khiến cho mọi ánh nhìn đều đổ dồn về phía Diệp Cận.

Diệp Cận giương mắt lên nhìn.

Hắn mỉm cười đứng bên cạnh người phụ nữ làm cho hai mắt người ta phải tỏa sáng, hắn theo phải xạ mà tưởng nhầm người đứng trước mặt là bạn gái cũ Christina của hắn. Cô cũng xinh đẹp, ưu nhã động lòng người, mặc dù màu da hoàn toàn khác biệt nhưng khí chất trên người cũng có vài nét ngang nhau.

Đây chính là kiểu con gái mà Diệp Cận thích.

Hắn đứng dậy nhưng không chủ động nói, hắn nhớ là mình đã nhìn thấy người này trong tập tài liệu mà Tụng Nam gửi đến. Cho dù bỏ qua sự có mặt của Chương Viễn Huy thì cô ấy cũng đã để lại cho hắn ấn tượng sâu sắc.

Đó là Âu Hướng San, cô gái sắp trở thành vị hôn thê của Chương Viễn Huy.

Diệp Cận dùng ánh mắt yêu thích nhìn cô, bỗng nhiên Âu Hướng San dí dỏm cười nói: “Ánh mắt ca ngợi của đàn ông đối với phụ nữ mà nói đúng là một loại vinh hạnh rất đặc biệt, đặc biệt hơn khi người đàn ông này lại là người mà tất cả các cô gái đều hy vọng có được nhưng vẫn không thể chiếm được đối phương. Anh nhìn xung quanh xem, có phải có rất nhiều cô gái đang ghen ghét với tôi hay không?”

Câu nói đầu của cô khá thuận miệng lại mang theo một chút dí dỏm, nhất định cô sẽ để lại cho người ta những ấn tượng sâu sắc, chứ làm sao biết rõ cô luôn là người để lại ấn tượng tốt với cánh đàn ông.

“Tôi nghĩ cánh đàn ông chúng tôi đang ghen tỵ hẳn là không thể so được với sự hâm mộ của phụ nữ các cô.”

“Tôi cũng hiểu khi đắm chìm trong chuyện này thì trong ánh mắt cũng sẽ cảm thấy bất thường.”

“Theo nghĩa thông thường, nếu chúng tôi nói như vậy sẽ bị cho là tự luyến.”

“Nhưng khi đến lúc chúng tôi có đầy đủ kinh nghiệm thì chúng tôi hoàn toàn có thể hiểu được loại cảm giác này, không quy định ai trong chúng tôi lại không thể tự mình làm tốt nhất có thể.” Hai người trở lại tình thế cân bằng, dường như họ nhận thức được bạn tốt nhiều năm cũng sẽ trở nên ăn ý.

Âu Hướng San cắt tóc ngắn gọn gàng, điều này không làm tiêu giảm phẩm chất nữ tính riêng của cô, trái lại càng khiến cô xinh tươi lại có thêm vài phần mạnh mẽ, phối hợp trên khuôn mặt cô là cặp lông mày anh khí và thần thái tự tin khiến cho phong độ của cô càng thêm xuất chúng.

“A, đây mới đúng là thứ có thể làm cho người ta khắc sâu ấn tượng, tôi phải ngưỡng mộ dũng khí của chính mình. Lúc anh ngồi ở chỗ kia thoạt nhìn không phải đang muốn tiếp cận tôi sao.”

“Không biết tôi có vinh hạnh được mời cô đi uống một ly cà phê không?”

Cô liền vui vẻ đáp ứng.

Diệp Cận mỉm cười, hắn và cô cầm tay nhau.

“Diệp Cận.”

“Âu Hướng San.”

“Rất hân hạnh được biết anh.”

Cả hai người đều tươi cười.

Âu Hướng San nhìn hắn rất lâu, cô thở dài nói: “Tôi luôn nghe nói danh tiếng Diệp Cận trở nên lẫy lừng sau khi về Hải Thành, đã có rất nhiều người kể cho tôi nghe về chuyện của anh, nhưng ngàn lần nói chuyện không bằng tự mình tận mắt đến gặp anh một lần.”

“Âu tiểu thư cảm thấy thế nào?”

“Hoàn hảo hơn là tôi tưởng tượng.” Ánh mắt Âu Hướng San như đuốc, hơn nữa còn rất khéo léo và thành thạo khi khen ngợi người khác: “Đã có ai nói thực sự rất đáng tiếc nếu như anh không đi làm ngôi sao chưa? Bề ngoài mà cứ chôn giấu như vậy thì thật sự phung phí của trời, nếu như anh chịu xuất hiện nhất định sẽ có rất nhiều cô gái quỳ gối dưới chân anh.” Lời nói của cô một nửa là đùa vui một nửa là thành thật, Diệp Cận nhìn cô ấy mà không ngừng khuấy ly cà phê sau đó bỏ viên đường vào.

Âu Hướng San ngạc nhiên nhìn hắn rồi lại trong sáng tươi cười: “Đàn ông dịu dàng quả nhiên là đáng sợ nhất, họ sẽ khiến cho người không để ý sập bẫy. Nhưng đàn ông như vậy về sau lại vô cùng hấp dẫn, giống như trong vô số người ai cũng muốn trèo lên thật cao để Cao Linh Chi Hoa(*) vậy, cảm giác đạt được mong muốn quả thực không thể nói lên lời.”

(*) Cao Linh Chi Hoa = Hoa đẹp trên núi cao, người ta chỉ có thể ngắm mà không thể đến gần. Câu tục ngữ có nghĩa rộng hơn là rất khó có thể tiếp cận sự vật hay nhân vật nổi tiếp (giống kiểu nhân vật của công chúng ấy). Chỉ một người/một vật cao quý mà ta có cảm giác không thể chạm vào được.

Ở một chừng mực nào đó, Âu Hướng San cũng là một người phụ nữ có suy nghĩ chân thành. Cô có một mặt mạnh mẽ nhưng cũng sẽ sử sụng tính cách dịu dàng trời sinh, làm cho người ta chẳng thể đề phòng.

“Tôi rất mừng vì không để Âu tiểu thư phải thất vọng.” Diệp Cận thả lòng mà tựa vào ghế, hắn tươi cười lại có chút sâu sắc.

Nụ cười của hắn khiến cho Âu Hướng San thất thần mà chớp mắt một cái, khôi phục lại tinh thần nhưng không thể nhịn được sự ngạc nhiên: “Anh và anh ấy đúng là có vài nét rất giống nhau.”

“Anh ấy? Là ai?” Diệp Cận đã biết rõ còn cố hỏi.

“Người đàn ông sắp trở thành hôn phu của tôi.” Âu Hướng San chớp mắt vài cái, cô nói tiếp: “Đừng nói với tôi là anh không biết anh ấy.”

“Tất nhiên.” Diệp Cận gật đầu: “Ở Hải Thành này có ai không biết đến Chương tiên sinh?”

“Sao anh lại gọi anh ấy như vậy?” Cô cười lớn, “Chỉ có van xin anh ấy, sợ anh ấy hoặc là em trai thân thiết mới gọi anh ấy là Chương tiên sinh.”

“Vậy người khác gọi hắn như thế nào?”

“Chương Viễn Huy, họ Chương ấy, người họ Chương là chỉ sự hỗn đản, phá phách, hồ ly tinh hèn hạ hay tư bản hút máu người?” Cô cười đến lợi hại, nhưng sau đó giọng nói lại ẩn chứa dịu dàng, cô là người có tình ý với Chương Viễn Huy nhưng biểu hiện của cô lại không hề hạnh phúc như vậy.

Diệp Cận dịu dàng nhìn cô.

Cô chống lại ánh mắt của Diệp Cận, trong lòng bỗng trở nên đau xót: “Tôi không ngờ mình lại nói những điều này với người đàn ông lần đầu tiên gặp mặt.” Cô lại cong môi: “Nhưng mà anh với anh ấy thật sự có điểm rất giống nhau.”

“Đây là trực giác của phụ nữ sao?”

“Cũng có thế nói như vậy. Người như các anh đều có thể thu hút phụ nữ giống như họ tự tìm lấy cái chết, tất cả đàn ông xuất sắc đều có tính cách rất riêng, rồi lại khiến cho không một ai có thể tiến lại gần hơn.” Bỗng nhiên cô dừng lại, đúng lúc lộ ra vẻ tò mò, cô nhỏ giọng hỏi hắn: “Diệp Cận, nói nhỏ cho tôi biết, anh đã có bạn gái chưa?”

Diệp Cận mỉm cười nói: “Người vừa mới chia tay có được tính không?”

Âu Hướng San lại thở dài: “Thậm chí có người chịu chia tay anh.”

“Không hề tiếc nuối, chúng tôi đã từng có những tình cảm tốt đẹp với nhau.” Diệp Cận mỉm cười

“Thậm chí tôi còn có chút ngưỡng mộ.” Âu Hướng San nói: “Ít ra anh không nhập đầu trong tình cảm, mà người kia của tôi, đến bây giờ tôi vẫn cảm thấy chưa có được tình cảm của anh ấy.” Cô tiết lộ tiếng lòng hiếm có, “Dựa vào anh ấy càng gần tôi mới phát hiện chúng tôi càng trở nên xa cách, thật giống như ngàn vạn núi cao ngăn cản trước mặt, mỗi lần đều khiến cho người ta thất vọng.”

Diệp Cận không nói gì để an ủi cô ấy, giữa hắn và Chương Viễn Huy đang có một khoản nợ rối tung rối mù. Nhưng quả thực Chương Viễn Huy không phải là người đàn ông ổn định theo nghĩa thông thường, trái tim hắn cực kì ngang tàn, Âu Hướng San cũng thật giống bao cô gái, họ đều muốn nói hết tâm tư suy nghĩ của bản thân chứ đừng nói đến người khác?

Âu Hướng San nhanh chóng ném người kia có chút không vừa ý ra sau đầu, cô trở lại dựa vào ghế, ưu nhã cầm ly cà phê lên rồi khôi phục lại tư thế thích hợp nhất, cà phê nóng chảy vào miệng nhấm nháp.

“Nhưng có một điều duy nhất mà tôi cảm thấy may mắn đó là tôi luôn đi trước tất cả mọi người.” Mặc dù rõ ràng chưa đủ thỏa mãn, hay vì người kia mới đạt được một chút mà mừng rỡ.

Quả thực Chương Viễn Huy diệt người không biết mệt mỏi. Âu Hướng San là người phụ nữ thông minh cũng không thể may mắn thoát khỏi hắn. Hắn không phải người sẽ vì một ai đó mà dừng bước, hắn thậm chí không nhân nhượng người nào dám cản trở hắn, nếu Diệp Cận không dốc sức liều mạng bắt kịp thì e rằng chỉ có thể đành bị ném xuống.

“Diệp Cận, đàn ông các anh chính là độc dược.” Âu Hướng San chống cằm, khẽ mím đôi môi đỏ mọng, “Nhưng cũng có thể… là thứ hấp dẫn nhất. Mọi phụ nữ đều yêu thích con thú hung dữ mà dịu dàng.”

“Nhưng không thể tránh được móng vuốt sắc bén của nó có thể gây thương tích.” Diệp Cận đáp lại

Âu Hướng San nở nụ cười, “Nói không sai. Vì vậy nhất định phải cẩn thận, không bao giờ được nằm dưới móng vuốt của nó.”

Một câu hai ý của cô khiến Diệp Cận hiểu rõ hơn, đây mới chính là mục đích của cô. Cô nghĩ Chương Viễn Huy không bao giờ chấp Diệp Cận như lời đồn đại, và cô cũng muốn nói cho hắn biết, đừng bao giờ đối nghịch với Chương Viễn Huy nếu không là tự mình chuốc lấy họa.

Diệp Cận thở dài, hắn cũng không muốn nói nhiều.

Âu Hướng San mới nói một chút liền ngừng lại, cô uống xong ly cà phê, ánh mắt yêu thích nhìn Diệp Cận khỏa thân / lộ rõ phần cơ bắp bên ngoài áo ba lỗ: “Vóc dáng của anh như vậy khi mặc âu phục vào chắc chắn rất chỉn chu thanh lịch, có tố chất của một quý ông Anh Quốc, tôi mời anh đến làm quảng cảo trang phục cho cửa hàng nhà tôi, tôi sẽ rất hân hạnh nếu như anh đồng ý?”

Diệp Cận nhíu mày.

Âu Hướng San cười rạng rỡ: “Theo anh, tôi nên mặc trang phục như thế nào trong buổi lễ đính hôn với Viễn Huy vào tuần tới?”