Đích huynh thừa dựng – Chương 2: Tân sinh

Đích huynh thừa dựng
Tác giả: Sinh Thần
Chương 2: Tân sinh
Edit: Shin (chungtolabengoan)
Beta: Raph


Hai chín tháng chạp, gió lạnh gào thét, bông tuyết nhẹ như lông vũ kéo đến rơi xuống Lăng Nam Thành, đến cả người đi bộ hơi thở cũng trở nên khó khăn, đứt quãng, tên ăn mày không nhà cửa ngồi co ro ngay trên đầu phố, có thể ngày mai hắn sẽ biến thành một bộ xương băng, không một ai qua đường quan tâm đến những người này, bởi vì cái chết đối với họ có lẽ là một chuyện tốt.

Có người chết thì mới có thêm sinh mạng, Lăng Nam Thành chỉ là một trang viện vắng vẻ, cả đám người bận bịu, một chậu nước ấm bê vào trong phòng là một chậu máu loãng đưa ra ngoài, những tiếng rên dần trở nên suy yếu cùng giọng nói đứt quãng truyền tới, thời gian dường như đứng im hồi lâu mới trả về, tiếng khóc vang dội của trẻ sơ sinh vang lên, kết thúc hết thảy những chuyện này.

Trong phòng, một nam tử dáng người mảnh khảnh đang nằm ngửa trên giường, trên cặp chân dài trắng nõn có một chút máu đỏ, hai gò má nam tử đã trở nên trắng bệch, không còn chút huyết sắc, người mắt phượng kia thường ngày lạnh lùng dọa người nhưng giờ đây chỉ có mệt mỏi, cơ thể hắn đã không còn một chút sức lực, gối đầu bên cạnh, đặt một khối khăn trắng, phía trên lấm tấm máu đỏ tươi, hẳn là đã dùng sức quá độ mà cắn môi chảy máu, ở phía trên còn dính tơ máu, những cảnh tượng này đã cho thấy vừa rồi trong phòng có người sinh con, rõ ràng đó không phải một phu nhân mà là một nam tử tuấn tú khoảng hai mươi tuổi.

Người nửa quỳ ngay cuối giường là một thiếu niên với vẻ mặt chăm chú, y dùng cây kéo được nung nóng đỏ để cắt bỏ cuống rốn của hài nhi, thắt một nút cách chỗ đó hai thốn(*), sau đó hắn mới thở dài một hơi rồi đưa cây kéo cho tiểu tư, rồi hướng tới nam tử khí nhược trên giường nói: “Đại ca, là một nam hài.”

(*) thốn: đơn vị đo lường cổ Trung Hoa, 1 thốn = xấp xỉ 3,8cm

“Ừ!” Người kia híp mắt, suy yếu lên tiếng.

Thiếu niên nhìn nam tử nằm trên giường, lại quay sang nhìn hài nhi đang khóc nỉ non không ngớt, tâm tình trong mắt y cũng trở nên phức tạp, trong khoảng thời gian ngắn y không biết phải làm sao.

Trong phòng chỉ còn lại âm thanh nỉ non của hài nhi, im lặng rất lâu, cuối cùng nam tử trên giường cũng nhàn nhạt nặn ra một câu, “Ôm tới đây ta xem chút.” Trong giọng nói vẫn không có chút thay đổi nào, hiển nhiên nghe không ra cảm xúc.

“Tốt!” Thiếu niên lên tiếng sau đó quay sang tiểu nhị nói: “Tiểu Bảo, mau ôm tiểu thiếu gia tới cho đương gia xem.”

“Vâng!” Tiểu nhị lên tiếng, hắn dùng khăn quấn lên thân đứa nhỏ rồi ôm đến trước mặt nam tử.

Thân thể nam tử không khỏe mà nghiêng thân đi, hắn nhìn hài nhi bọc trong chiếc khăn mà khuôn mặt vẫn như trước, nhìn không ra vui buồn.

Tiểu tư là một người cởi mở, gã thấy đương gia không nói lời nào bèn đáp: “Đương gia, tiểu thiếu gia lớn lên sẽ rất xinh đẹp, rất giống Nhị thiếu gia, người xem đôi mắt này, cái mũi này quả thực là khắc ra từ một khuôn đấy.”

Người được gọi là đương gia chính là nam tử đang nằm trên giường, nghe tiểu tư nói xong đột nhiên toàn thân chấn động, trong lòng cảm thấy vô cùng đau khổ.

Tiểu tư cũng không ý thức được những lời mà bản thân vô ý nói ra đã tạo thành ảnh hưởng gì đối với chủ tử, gã vẫn còn cười vui vẻ nhìn tiểu thiếu gia ôm trong ngực.

Thiếu niên ngồi trên giường đứng dậy, hung hăng ném ánh mắt sắc bén về phía tiểu tư khiến cho gã rụt cổ, không biết mình đã nói sai điều gì.

Nam tử do dự một lát, hắn vươn tay lên sờ má hài nhi, chóp mũi, đôi mắt còn chưa mở, mặc dù lông mày và lông mi đã dài, thế nhưng nếu ai nhìn thấy sẽ nói, về sau tiểu gia hỏa này sẽ là một công tử văn nhã không thua kém gì hai phụ thân của nó, nghĩ đến khóe miệng nam tử lại cong lên, hắn nói ra suy nghĩ, “Quả thực lớn lên sẽ rất giống,” nhưng giọng nói vẫn bình tĩnh như trước không nghe ra tâm tình gì.

“Đại ca…” Thiếu niên cau mày, y kêu lên một tiếng, rồi như muốn nói điều gì nhưng lại bị nam tử cắt đứt, “Chuẩn bị xe, ngày mai ta sẽ hồi phủ.”

“Đại ca,” Thiếu niên cau mày vội mở miệng, “Chúng ta ở đây thêm vài ngày nữa đi, trong phủ đã có người giúp huynh trông coi, thân thể hiện tại của huynh không thể…”

Nam tử không đợi thiếu niên nói hết câu liền vỗ vào người đứng bên giường, nhìn tiểu tư nói: “Ngươi đặt nó xuống đây để ta ôm một cái.”

Tiểu tư lên tiếng, sau đó đặt hài nhi bên cạnh nam tử, nam tử liền ôm lấy hài nhi, khóe miệng lộ ra nụ cười thỏa mãn, còn thiếu niên đứng bên cạnh thì không nói gì cả, y biết mình không lay chuyển được ý kiến của đại đương gia, y liền kéo tiểu tư tới rồi nhẹ giọng phân phó hành trình ngày mai cùng một số đồ muốn chuẩn bị…

Rời khỏi phủ đã nửa năm, ngày hôm sau, đệ nhất thiên hạ phú thương đã trở lại phủ đệ tại Lăng Nam Thành, nội trong ngày hắn trở về cùng một sinh mệnh mới, đó là một nam hài nhi không rõ nương, không quá nửa ngày, tin tức này đã lan truyền ra khắp Lăng Nam Thành, ba ngày sau, tất cả mọi người trong thiên hạ đều biết chuyện, rốt cuộc đệ nhất thiên hạ phú thương đã có người thừa kế, nhưng không rõ mẹ đứa nhỏ.

Kinh thành dưới chân thiên tử, bên trong phủ tướng quân, tướng quân đại nhân trong cấm vệ quân sau khi nghe được tin liền bóp vỡ chén trà trong tay, người hầu đứng bên cạnh ai nấy đều sợ tới mức nằm rạp xuống mặt đất, tay chân lạnh run. Một thân nam tử cấm vệ quân cao lớn, đây đích thị là tướng quân trẻ tuổi nhất trong kinh thành hiện nay, người mới mà Hoàng Đế tin tưởng nhất, cũng là phú thương đệ nhất thiên hạ, nhị đệ An Dương Nguyên Thác.

“Ha ha ha ha, hahahaha,…” An Dương Nguyên Thác nhìn người đang quỳ rạp trên mặt đất, khóe miệng y giương lên một nụ cười khát máu, y giơ chân lên đạp ngã tỳ nữ ở gần y nhất, tỳ nữ kia ngã xuống đất, dù đau đến nỗi sắc mặt xanh tái cũng không dám thốt lên một tiếng, An Dương Nguyên Thác đi đến bên cửa sổ nhìn cảnh sắc trắng xóa, y trầm mặt nói khẽ: “Đại ca, huynh quả thật rất có bản lĩnh, hài tử, haha, hài tử, ta trái lại rất muốn xem là nữ nhân nào có thể sinh con cho huynh…”

An Dương Nguyên Thác nói xong thì quay người nhìn quản gia đang quỳ gối trước cửa, y nói: “Người đâu, chuẩn bị ngựa cho ta, bổn tướng quân muốn vào cung xin nghỉ.” Quản gia nhận lệnh xong liền đứng lên lui ra ngoài.

Nguyên Thác đưa tay lên ngực lấy ra hai miếng ngọc bài, y lạnh giọng ra lệnh: “Tất cả đứng lên, đi thay triều phục(**) cho bổn tướng quân…” Hạ nhân đang quỳ trên mặt đất sau khi nghe lệnh thì từng người đứng lên, An Dương Lâm Bách quay người, hướng về phía tì nữa đang ôm ngực đau đến mặt cắt không chút máu nói: “Ngươi đến chỗ quản gia lĩnh bạc, sau đó cút ra khỏi phủ tướng quân, phủ tướng quân ta không cần loại phế vật như ngươi.” Tỳ nữ đỡ ngực rồi mạnh mẽ chống cơ thể đang nằm rạp trên mặt đất, quỳ tạ tướng quân sau đó đứng dậy lảo đảo rời khỏi phòng ngủ của y.

(**) lễ phục trước khi hầu vua

Sau một chén trà, tướng quân mới đi ra từ cửa chính, sau đó tỳ nữ bị trọng thương kia mới ôm một túi tiền đi ra từ cửa sau của phủ, nàng chạy thẳng đến nơi có nhiều dân nghèo và ăn xin nhất trong kinh thành, đang chạy đến trước ngõ nàng bỗng dừng lại một lát, đưa tay ném một khối bạc vụn vào cái áo cũ nát trong bát tên ăn mày mặt sẹo, sau đó nàng đi thẳng đến dược hiệu nơi có diệu thủ hồi xuân(***), cũng không thèm liếc mắt nhìn tên ăn mày đang quỳ trên mặt đất ngàn ân vạn tạ, gã sung sướng đến nỗi nâng cao chiếc bát vỡ lên rồi lui vào nơi ẩn nấp sau lưng trong hẻm nhỏ u tối, tại đây ánh mặt trời không chiếu tới nổi nơi hoang vu hẻo lánh này, gã ăn mày kia lôi mảnh vải đựng bạc vụn ra bóp thành mảnh vụn.

(***) Ý nói vị thầy thuốc có y thuật cao siêu, có thể chữa khỏi cho bệnh nhân đến hơi thở cuối cùng.

Ngự Thư Phòng, Hoàng Đế gần năm mươi tuổi, nhìn thấy tướng quân trẻ tuổi đang quỳ gối trước điện, vẻ mặt Hoàng Thượng cười hiền hậu, “An Dương, sao lại muốn về nhà, trẫm nhớ rõ cách đây chưa được một năm ngươi đã về nhà thăm người thân rồi mà, sao lại…”

Nguyên Thác chống hai tay, đầu hướng xuống dưới một lạy, “Lần này thần về trước thưa bệ hạ, thần nghe nói đại ca của thần mới có con trai nên muốn về xem, mong rằng bệ hạ ân chuẩn.”

“A, đại ca sinh con trai, đây đúng là đại sự, ngươi thân là đệ đệ thì nên trở về xem sao. An Dương ngươi mau đứng lên nói chuyện, trẫm đã từng nói đến bây giờ thì ngươi không còn là người ngoài, không cần giữ lễ.” Hoàng Đế nhìn Nguyên Thác quỳ trên mặt đất, vẻ mặt vẫn cười hiền hậu như trước.

“Đa tạ bệ hạ.” Nguyên Thác cảm ơn ân huệ, y từ mặt đất đứng lên.

Hoàng Đế nghi ngờ đưa tay lên vuốt cằm, “Nhưng mà, trẫm nhớ đại ca ngươi năm nay mới hai mươi bảy tuổi, hiện tại vẫn chưa kết phu thê, sao đột nhiên lại có con?”

“Chuyện này thần cũng không rõ.” Nguyên Thác nâng cao khóe miệng lộ ra nụ cười yếu ớt, “Năm qua thần bận bịu công sự. Không liên lạc được với người nhà, đại ca cũng chưa từng gửi thư cho thần, bây giờ mới suy nghĩ lại một chút. Đại khái là đã tìm được người tri tâm, vui sướng đến mức quên cả trời đất, quên cả người đệ đệ này.”

“Làm đại ca sao lại không làm tròn chức vụ thế chứ, giữa huynh đệ các ngươi khoảng cách quá xa rồi!” Hoàng Đế vuốt râu mà thở dài một tiếng, suy nghĩ một lúc lại nói: “Trẫm ân chuẩn cho ngươi về, sau bảy ngày ngươi có thể khởi hành nhưng phải trở về trong vòng mười lăm ngày, có điều sau khi ngươi trở về không cần tiếp quản chức Ngự Lâm Quân, trẫm giao nghiệm vụ cho ngươi phải huấn luyện hai mươi vạn tân binh.”

“Thần nhất định sẽ làm hết khả năng, huấn luyện tốt tân binh, không phụ tín nghiệm của bệ hạ.”

“Tốt lắm An Dương, vậy ngươi có thể đi, đừng quên, thừa dịp bảy ngày tới hãy an bài tốt chuyện trong Ngự Lâm Quân.”

“Thần xin cáo lui.” Nguyên Thác cúi đầu, quay người rời đi.

***

Ba ngày sau đó, một bức phong thư được đưa đến người gác cổng trong phủ của An Dương, An Dương Nguyên Khiêm cầm phong thư đi về phía phủ nơi ở của An Dương Nguyên Trác, hắn nhìn nam tử đang nằm trên giường nghỉ không biết là đang ngủ hay tỉnh mà kêu lên hai tiếng, “Đại ca, đại ca.”

Người ngủ say chợt mở mắt, nhẹ nhàng chớp mắt hai cái, hắn vừa mới tỉnh đã không còn buồn ngủ, ánh mắt sáng ngời, hắn thản nhiên nói: “Làm sao vậy?”

“Đại ca.” Nguyên Khiêm nhìn huynh trưởng mặt mày tái nhợt, hắn có chút do dự rồi mới nói, “Đã gửi thư rồi.”

“Ở đâu?”

“Kinh Thành, y, y đang trong phủ trinh sát.”

“Đưa đây cho ta.”

“Đại ca, để đệ xem giúp huynh.” Nguyên Trác thoáng nhìn đệ đệ mà bình tĩnh gật đầu, hắn lẳng lặng nhìn đệ đệ xé phong thư, lôi ra một tờ giấy, thấy tiểu đệ thần sắc biến hóa, trong lòng hắn đã nắm chắc một điều, rồi lại thấy tiểu đệ đặt phong thư xuống, bộ dạng như muốn nói lại thôi, Nguyên Khiêm nhắm mắt lại rồi bình tĩnh nói, “Y nói muốn trở về…” Giọng nói không hề nghi ngờ, đây chắc chắn là sự thật.

.

.

Hoàn chương 2

Advertisements

Câu chuyện kinh dị – Chương 2: Diễn biến bất ngờ

Câu chuyện kinh dị
Tác giả: Shin (chungtolabengoan)
Chương 2: Diễn biến bất ngờ
Độ dài chương: 1.084 từ


Ngày hôm sau bác Lam biệt tích hẳn, tôi lo cho thằng bạn nối khố nên lập tức có mặt tại nhà nó, ngay sau khi nó gọi điện báo tin cho tôi.

“Con mẹ nó, bà già lại biến đi đâu rồi!” Nó ngồi trên chiếc ghế ghỗ mà vò đầu bứt tóc chửi rủa một câu. Thật không như điều tôi lo lắng, những tưởng nó sẽ hoảng sợ rồi phát điên lên tìm kiếm, ai ngờ….

“Mày nói cái gì? Mẹ mày bỏ đi mà mày vẫn còn như vậy sao?” Tôi nhăn mày khó chịu nói. Mặc dù biết tính cách nó thất thường nhưng nghĩ đến chuyện nó vô tâm với chính người mẹ của mình là tôi lại như muốn điên lên.

“Mày thì biết gì mà nói.” Nó hét lớn.

“…” Tôi hơi sốc, còn điều gì mà tôi không biết ở cái gia đình này? Tôi cũng từng sống và lớn lên ở đây mà.

Không khí trong căn nhà như ngừng trôi rất lâu, tôi ngồi đây, nó bên cạnh ôm cả khuôn mặt trong lòng bàn tay, hình như nó đang phát ra tiếng rên hay gì đó đại loại thế. Thật khó chịu khi không gian cứ như thế này, tôi thở dài một tiếng thật to, cố gắng phá tan đi bầu không khí tĩnh lặng rợn người…..

“Mày…. mày nghe mẹ tao nói những gì rồi?” Nó thỏ thẻ nói như một đứa bé gái.

“Mày nói gì… tao không hiểu?”

“Hơ” Nó bỏ hai bàn tay đang ôm mặt ra rồi quay sang nhìn tôi nghi vấn. Tôi giật mình, khiếp quá, hai mắt nó đỏ như máu, mặt thì sưng vù lên, “Mày tưởng tao bị ngu à?” Nó nhếch miệng lên nói như đang khinh bỉ tôi.

“…”

“Mày với mẹ tao nói gì tao đều nghe hết rồi.” Nó nói xong câu này tôi mới chợt giật mình , hai mắt tôi trợn tròn nhìn nó. Tôi thật dự không biết nói gì hơn.

“Ít ra thì tao cũng biết trước mày. Bà già đó làm sao hay như thế nào mày không thể tưởng tượng nổi đâu.”

“…”

“Tao đã cố tình cho qua nhưng bà dám kể ra với mày. Đã thế còn bặt vô âm tín. Mày đúng là tin người mà.”

Nó… nó đang nói cái quái gì vậy. Chẳng lẽ mình bị lừa? “Chuyện này là thế nào?”

“Đúng là mày không để ý rồi. Zombie sao? Chẳng có con zombie nào sống sót quá một ngày trên cái hành tinh này đâu. Nếu có thì cũng sẽ bị ‘thịt’ ngay tức khắc. Thực ra, mẹ tao… .. bà bị điên, trước đây rất lâu cũng đã có tiền án.” Nó vừa nói vừa điều chỉnh lại tư thế ngồi, lưng dựa vào ghế.

“Vụ án mạng xảy ra ngay trong một trang trại nằm vùng ngoại ô X. Hồi đó bà là một thành viên trong băng nhóm cướp, nhưng không biết vì lý do gì lại trở thành tội phạm giết người. Đến cuối cùng, bà giết hết tất cả những thành viên trong băng để đảm bảo sự tồn tại của chính mình.” Nó ngừng lại một lát nhưng suy nghĩ điều gì rồi lại kể tiếp.

“… chẳng ai biết được bà giết chết bao nhiêu tính mạng ở trong cái trang trại đó đâu. Chắc do những kinh nghiệm có được khi ở trong băng. Sau đó bà sinh ra tao, bỏ mặc tao cho vào trại trẻ mồ côi. Mãi đến khi tao đủ mười tám họ mới kể lại là đã có một người đàn bà đưa tao vào đây. Chỉ có thông tin ít ỏi vậy nhưng chắc do ông trời theo chân nên tao đã điều tra và phát hiện được những việc bà đã làm.”

“Rồi sau đó…?” Tôi bị cuốn thẳng vào câu chuyện, tính tò mò lại lên ngôi.

“Sau đó tao tìm và đến gặp bà…. trong trại thương điên.” Lông mày nó từ từ khép chặt lại, khuôn mặt như căng ra.

“Đợi một chút, không phải hồi nhỏ tao thường chơi với mày và được mẹ mày chăm sóc sao?” Tôi nghi ngờ những gì nó kể, một chi tiết đáng lẽ ra phải có nhưng lại biến mất không dấu vết.

“Đúng. Tao chỉ ở trại trẻ đến khi có một gia đình đến nhận nuôi tao, đó là khi tao đủ tuổi đi học, và tao đã gặp và chơi thân với mày… Còn về người đã chăm sóc…. Đó là mẹ nuôi, nhìn khuôn mặt hai người giống nhau mày nhỉ, tao cũng không thể ngờ, một sự trùng hợp đáng ra không…nên…có.”

“…” tôi vẫn ngồi im nghe nó kể mà không thốt lên một lời nào.

“Khi tao đủ mười tám, như đã nói, người ở trại trẻ mồ côi cho tao biết đến sự tồn tại của bà và tao đã đến tìm bà. Còn về gia đình nhận nuôi tao, tao có kể với họ và có ý muốn đưa mẹ về sống chung với gia đình. Quả thực, mẹ nuôi là một người tốt bụng nhất trên đời, bà đã không một lời từ chối mà còn đến để đưa bà về cùng với tao….” Nó lại ngừng chuyện, điều đó khiến tôi mất hứng.

“Nhưng không may sau đó gia đình nhận nuôi tao xảy ra tranh chấp về cổ phần hay gì đó đại loại thế dẫn đến chia tay. Lúc này bố nuôi vì có địa vị cao trong xã hội nên đã giành hết số tài sản rồi cao chạy xa bay… tao cũng đã biết trước được điều này vì ngay từ lần đầu gặp nhau ông đã chẳng có chút thiện cảm nào với tao cả. Bỏ mặc tao với hai người mẹ, một người điên, một người không có tiền, lão ta thật hèn hạ mày nhỉ?” Nó kể mà mắt cứ đỏ hau, chắc cha này sắp khóc rồi.

“…”

“Bớt đi một thằng già cuộc sống cũng chẳng được yên ổn. Bởi vì…. Mẹ nuôi tao bị bóp chết…. tất cả là lỗi của bà già…. Tại bà già, bà đã cướp đi người tao yêu thương nhất….” Nói đến đây, nó khóc thật. Tôi cũng thấu hiểu phần nào nỗi xót xa cùng với nó.

Tôi không muốn nghe thêm nữa, mặc dù vẫn còn rất nhiều nghi ngờ.


Vài lời cuối chương: Hic, vừa viết vừa dựng tóc gáy ToT Hơi sợ, định viết rõ ra vụ án giết người kia , nhưng vì lý do quá sợ nên đã từ bỏ… để chương sau nhá “người ủng hộ truyện” ❤

Câu chuyện kinh dị – Chương 1: “Bác sắp thành Zombie rồi!”

Câu chuyện kinh dị
Tác giả: Shin (chungtolabengoan)
Chương 1: “Bác sắp thành Zombie rồi!”
Độ dài chương: 2.065 từ


Hôm nay tôi được bác Lam – mẹ thằng bạn nối khố mời đến nhà dùng bữa cơm. Ban đầu tôi đã khéo từ chối, nhưng càng làm như vậy càng khiến bác ấy buồn tủi. Bởi vì nhà bác ấy so với nhà tôi thua kém hơn rất nhiều, bác không có nhiều tiền nên không thể trang trải đủ mọi thứ cho hai thằng con trai, đến việc học cho các con bác còn không gánh nổi. Nhưng tôi thật không hiểu, đến bữa cơm hàng ngày bác còn thiếu lên thiếu xuống mà sao hôm nay lại mời tôi đến nhà ăn cơm. Tiền đâu ra? Mà có chút tiền, không lẽ bác ấy bắt hai thằng con nhịn? Nhưng nếu tôi từ chối thì nhất định bác ấy sẽ nghĩ tôi khinh nhà bác nghèo, thương hại ba mẹ con nhà bác. Hazz, thật là mệt.

Tối đó tôi đến nhà bác đúng giờ hẹn, vừa bước vào cửa tôi chợt giật mình, cảnh tượng gì thế kia, thật sự tôi không hề coi thường bác nhưng…. nhưng trên cái bàn ăn toàn “sơn hào hải vị”, đủ những thứ mà tôi chưa bao giờ nghĩ là mình có thể nếm thử. Mắt tôi trợn tròn nhìn bác Lam, sau đó vội vàng trở lại trạng thái ổn định. Tôi chào bác rồi đến bên bàn ngồi gần thằng bạn nối khố kia, hỏi nhỏ: “Nhà mày làm gì mà có nhiều ‘thứ’ vậy?”

“Tao cũng không biết, tự nhiên hôm nay bà đi ra ngoài rồi đem về cả đống thế này.” Vẻ mặt nó cũng khó hiểu như tôi vậy, nó đáp.

“Thôi, cháu đã đến rồi thì dùng cơm luôn với mấy mẹ con bác. À, hôm nay bác cũng có chuyện cần nói với cháu.” Bác Lam cười cười, trong ánh mắt bác như có nét dịu dàng hơn thường ngày. Giờ tôi lại cảm thấy hơi lo lắng.

Toàn bộ thời gian ăn tối chúng tôi chẳng nói với nhau câu gì, chỉ có tôi, thằng bạn nối khố và em trai nó vừa liếc mắt nhìn nhau, vừa cảm thấy khó chịu. Riêng chỉ bác Lam ngồi cặm cụi nhai từng miến cơm, tôi để ý thấy bác nhai rất kĩ, như cảm nhận từng hương vị mà mình chưa bao giờ từng nếm, quả thực rất đúng.

Xong bữa cơm hôm đó, tôi phụ bác rửa chén. Rồi hai bác cháu cùng nhau vào phòng riêng ngồi nói chuyện, thằng bạn nối khố của tôi cứ ngơ ngơ đứng bên ngoài, chắc là nó muốn nghe lỏm nhưng không thành đây mà.

“Có chuyện rất quan trọng bác cần nói với cháu. Và rất mong cháu nghe cho kĩ và hiểu cho bác. Thực sự…. thực sự bác cũng không muốn thế này đâu, nhưng…. Nhưng” Chợt bác bật khóc, hai tay ôm mặt và khóc nức nở như một đứa trẻ, hình như bác đã quên mất thằng con trai rất muốn nghe lỏm của bác đang đứng bên ngoài. Tôi nhẹ nhàng kéo hai tay bác xuống thì giật nảy mình, hai mắt bác đỏ lỏm như “ma” vậy.

“Bác, có chuyện gì bác cứ từ từ kể cho cháu nghe đi.” Tôi khó hiểu trả lời

“Thực ra…. Thực ra, bác không còn sống được bao lâu nữa…” Bác nức nở, không nói nên lời.

“Cái…. Cái gì cơ ạ? Sao bác lại không sống…?” Hồi nhỏ bác thương tôi lắm, ngoài mẹ ra thì không còn ai thương tôi hơn ngoài bác. Bác sống rất chân thành, tình cảm, vậy mà sao lại phải ra đi sớm như vậy?

“Thật đấy, bác sắp thành zombie rồi. Người ta nói bác như vậy đấy”

“…”

“Cháu ơi, đừng nói cho con trai bác nhé. Bác hứa, bác hứa sẽ lặng lẽ ra đi, sẽ không gây ảnh hưởng đến ai đâu. Xin cháu đấy.” Bác năn nỉ

“Cháu… cháu, xin lỗi…” Tôi hoảng sợ, không thể ngờ rằng người luôn bên cạnh mình lại bị lây nghiễm bởi căn bệnh ghê tởm này. Tôi rất sợ, thực sự đấy. Nếu như không nói ra, tôi chỉ sợ cả thế giới này sẽ có một thảm họa.

“Tại sao chứ? Cháu ơi? Bác xin cháu…” Khuôn mặt bác lúc ấy càng khiến tôi sợ hơn, đôi mắt đỏ lòm, mái tóc rũ rượi, rụng dần từ lúc này không hay, miệng chảy rãi.Bây giờ tôi thấy bác như vật vô tri. Hai tay nắm chặt tay tôi còn không vững, run lẩy bẩy.

Nhưng tôi lại động lòng. Thiết nghĩ, có lẽ bác đã đem hết số tiền mình có để chuẩn bị bữa cơm cuối cùng cho ba mẹ con. Cũng để cảm nhận hương vị của loài người lần cuối. Không cần hỏi lý do, tôi đồng ý

“Thôi được, cháu sẽ giúp bác. Nhưng bác phải hứa, tránh xa nơi này càng nhanh càng tốt. Tuyệt đối không được để nó lan truyền cho bất cứ người nào.” Tôi chín chắn, nói. Trong lòng vẫn chưa phân biệt được đúng sai.

“Được, được, bác đồng ý.”

Rời khỏi phòng bác Lam, tôi không thấy bóng dáng hai anh em nó đâu nữa. Tôi lặng lẽ ra ngoài cổng để về nhà, bỗng thằng bạn nối khố kéo tay tôi lại.

“Ê! Thằng kia, bị mẹ tao dọa sợ quá bỏ chạy luôn à?” Nó nhởn nhở nói

“Sao mày biết?” Tôi giật mình, không lẽ nó đã nghe hết câu chuyện vừa nãy.

“Nhìn cái bản mặt của mày lúc ra khỏi phòng mẹ tao cũng đã đủ nhận ra rồi”

“…” Tôi vẫn chưa hết giật mình

“Mẹ tao đã nói gì với mày vậy?” Nó tò mò hỏi

“Mày hỏi làm gì? Thích nghe chuyện riêng tư của người khác lắm hả?”

“Đúng”

“Mày cho tao xem cái riêng tư của mày đi đã, tao sẽ kể cho nghe” Tôi hí hửng, thú thực tôi cũng ưa tò mò không khác gì nó vậy.

Chợt nó kéo tay tôi vào phòng, mở ngăn kéo tủ ra rồi lục bừa lên. Lát sau nó mang ra một quyển sổ nho nhỏ nhưng khá dày, ném lên đùi tôi.

“Nhật ký của tao đấy” Nó nói một cách thản nhiên

“Mày, mày cho tao xem nhật ký á?” Tôi thật không ngờ nó lại cho tôi coi nhật ký, từ trước đến nay chưa ai từng làm vậy với tôi cả.

“Nhật ký hồi trẻ trâu ấy mà, xem đi, thú vị lắm đấy. Cơ mà xem xong phải kể tường tật chuyện ban nãy của mày nhá”

Tôi đồng ý, dường như trí tò mò đã đánh tan lời hứa của tôi với bác Lam khi này, tôi vội mở cuốn nhật ký ra xem trong đó có gì đáng nghi không

“Mày có rủa tao trong cuốn nhật ký này không đấy?”

“Xem đi thì biết”

Tôi mở đại một trang nào đó, bỗng thấy chữ Annabell, trí tò mò dâng cao. Tôi đọc ngấu nghiến

Nhật ký 16/6/2017

Đây là những dòng nhật ký đầu tiên sau chuỗi ngày khủng khiếp nhất. Như mọi khi, tôi lên giường và ôm annabell ngủ. Mặc dù có vài lần xem phim kinh dị búp bê ma với thằng em họ, nhưng tôi chẳng hề thấy sợ. Ngược lại từ đó trở đi tôi có một sở thích quái gở là sưu tầm annabell. Hằng đêm tôi ôm chúng như những đứa con của mình, mọi người nghĩ tôi là tên điên và phát hoảng khi nhìn thấy annabell yêu dấu, nhưng tôi lại thấy annabell rất trong sáng, dịu dàng, khuôn mặt nó như hiện thân của bà tôi lúc còn sống vậy.(;>)

Thú thực, annabell như bùa mê hoặc tôi, cứ nhắm mắt lại là tôi lại không thể mở ra, rồi chìm sâu vào giấc mộng ngay tức khắc, ngay sau đó chẳng biết đất trời ra sao nữa. Nhưng một điều khiến tôi phát sợ hàng đêm là những giấc mộng kinh dị tôi gặp phải, dường như annabell gọi mộng về, mộng này lại chẳng hề tốt dẹp, có lúc nó thoắt ẩn thoắt hiện như ám chỉ tôi điều gì, có lúc nó bộc bạch như muốn nguyền rủa tôi. Viết những dòng nhật ký này không phải viết xuông rồi để đó, tôi viết là để lại tường thuật một giấc mộng mà tôi cảm thấy đáng sợ nhất, một giấc mộng mà từ bé tới nay tôi không mong được gặp phải.

Đó là buổi đêm trong ngôi nhà tưởng như đơn sơ, bình dị. Ghé qua cánh cửa sổ sau ánh đèn, có một bà mẹ đang ru con ngủ. Bà ngồi bên cạnh xoa đầu nó, vuốt vuốt mái tóc mềm mại trên trán nó. Sau cùng bà đặt một nụ hôn lên má nó rồi rời khỏi phòng. Âm thanh tinh tinh phát ra từ hộp nhạc ru nó chìm sâu vào giấc ngủ, dáng mặt nó hồn nhiên, tay ôm chặt con gấu bông màu xám. Giấc mơ thật bình yên, thanh thản. Nhưng không hề.

Không biết có phải do tử thần đã chọn trước linh hồn nó. Nhưng sau giấc mộng này tôi đã cảm thấy may mắn hơn thằng bé này rất nhiều. Ít ra đó cũng là điều mà chẳng có đứa trẻ nào mong gặp phải.

Bỗng có một luồng khói đen xám thoát ra từ dưới gầm bàn trong căn phòng thằng bé. Nó to dần, to dần rồi lan ra khắp phòng. Luống khói kết thành hình hài một con, không biết có phải là người hay không nhưng nó mang dáng vẻ rất kinh tởm, hình như tụi trẻ con hay gọi là ông ba bị. Ông ba bị tiến đến chân giường thằng bé, tiếng thở phì phò của ông ta làm thằng bé giật mình thức dậy. Ông ba bị không chần chừ nữa, trên tay ông cầm cái đầu của annabell, đôi mắt annabell khi ấy đỏ lòm. Ông đưa cái đầu gần lại gần khuôn mặt thằng bé như muốn thôi miên, thằng bé bỗng phát hoảng, nó thét lên ầm ĩ khiến cho người mẹ ở phòng bên giật mình. Bà lao nhanh qua phòng con trai, và một cảnh tượng chưa từng có trên thế gian ập vào mắt bà. Bà lôi đứa con ra khỏi phòng, cầm tay nó chạy vụt xuống cầu thang.

Giấc mơ ảo ảo thực thực, tôi cứ ngỡ là nó sẽ kết thúc ngay tại lúc này. Luồng khói đen trong mơ bỗng nhỏ dần nhỏ dần rồi thu lại xuống gầm bàn thằng bé, ông ba bị cũng biến mất luôn. Bà mẹ còn chưa hết hoảng sợ, nắm chặt bàn tay con chạy ra khỏi phòng khách. Bà định mở cửa chính ra nhưng không biết nó đã bị khóa từ bao giờ. Bà vội vàng lục tìm chìa khóa trong ngăn tủ. Đúng lúc đó, khói đen lại xuất hiện, ông ba bị nhân thời cơ lôi linh hồn của thằng bé ra khỏi cái xác của nó, thằng bé cố kháng cự trong khi mẹ nó vẫn đang tìm chìa khóa. Nhưng rồi linh hồn của nó làm sao sánh bằng thân xác của một bóng ma. Ông ba bị lôi linh hồn của nó mất hút hoàn toàn trong đêm tối. Mẹ nó vừa tìm thấy chìa khóa, vội vàng mở cửa và lôi “xác” của nó ra ngoài.

Giấc mơ kết thúc, tôi choàng tỉnh dậy và bật khóc.

“Quả là đúng cho lời đồn “Ông ba bị cắp bóng trẻ con” mày nhỉ” Tôi không chút sợ hãi, nói

“Ừ, hôm đó tao mơ xong cũng khiếp lắm”

“Bộ mày khóc thật hả con?” Tôi bật cười

“Ừ”

“Không ngờ thằng ranh đô con như mày mà cũng có lúc khóc cơ đấy”

“Mày nghĩ tao là người vô cảm chắc.” Vẻ mặt nó cáu kỉnh

“À, không”

Hai thằng ngồi bàn tán đến tận nửa đêm. Tôi định về nhà ngủ nhưng đường xá tối quá nên ngủ lại nhà nó luôn.

Thực ra tao còn có chuyện muốn nói với mày, nhưng thôi để sau đi, ngủ cái đã.

Đúng lúc đó, bà mẹ trong phòng bắt đầu lên cơn.

[Truyện ngắn] Câu chuyện kinh dị – Shin

Câu chuyện kinh dị
Tác giả: Shin (chungtolabengoan)
Thể loại: Kinh dị, truyện ngắn
Độ dài: Đang tiếp diễn

Giới thiệu

Từ cái chết đến ám ảnh. Cũng như quy luật của tự nhiên: Giết người đền mạng

xbpXuBH

Chương 1: “Bác sắp thành Zombie rồi!”

Chương 2: Diễn biến bất ngờ