Đích huynh thừa dựng – Chương 1: Tiết tử

Đích huynh thừa dựng
Chương 1: Tiết tử
Editor: Shin (chungtolabengoan)
Beta: Raph


Trong thiên hạ có vô số truyền thuyết, nhưng trong số đó có hai truyền thuyết mà tất cả mọi người đều nói chúng là hư ảo không thật, chỉ có thể mãi mãi là truyền thuyết mà thôi…

Truyền thuyết thứ nhất nói đến một bộ tộc huyền bí, nam tử trong bộ tộc này nếu có thể gặp được người mình thực sự yêu thương, phó thác bản thân, ắt có thể sinh con đẻ cái; còn truyền thuyết thứ hai tương truyền rằng trong thiên hạ có một loại độc dược và một loại kỳ dược, có người nói đó là một loại cổ độc thất truyền(*), nghe nói sau khi ăn hai loại dược này thì cả hai mắt sẽ bị mù, vô phương cứu chữa, thế nhưng nếu sau đó cùng người mình yêu thương ân ái, có thể lần nữa có được ánh sáng, dược này tên là Giấu Tình. . .

(*) không thể lưu truyền lại cho đời sau

An Dương Nguyên Trác cũng đã từng cho rằng những truyền thuyết này không hề có thật, nhưng chỉ đến khi hai truyền thuyết được minh chứng ngay trên chính cơ thể của hắn, ngoại trừ thở dài nghĩ thế gian to lớn này chẳng có thứ gì là không thể, còn cảm thán làm bạn với cuộc sống của mình chỉ có đắng cay và mất mát.

Phủ Vân Sơn nguy nga, trước Đoạn Hồn Nhai, ngay phía trên đỉnh núi có ba người cùng xông vào đánh nhau dường như khó phân thắng bại, ánh đao bóng kiếm, khiến cho ngươi ta không tài nào mở mắt nổi, hai nam tử một đen một trắng tay cầm kiếm đánh nhau với một lão già tuổi đã trên năm mươi, người áo đen rõ ràng đã bị trọng thương, dần dần không đánh lại nổi và đang ở thế bất lợi, lão già kia đương nhiên cũng biết, thế nên mỗi một chiêu của lão đều hướng thẳng về phía người áo đen, bỗng nam tử áo đen bị lão già một chân đạp thẳng vào người.

“Nguyên Thác!” Người áo trắng kêu lên một tiếng, hắn muốn lui xuống để xem người áo đen bị thương ra sao, thế nhưng hắn lại bị lão ta cản trở, còn bản thân thì không thể phân thân được nên đành cắn răng tiếp tục chém giết cùng lão, một thân áo trắng như tuyết, theo gió mà hành động, hai gò má thanh tú đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, thân hình bỗng nhiên lảo đảo, sắc mặt càng lúc càng trắng bệch ra, một tay cầm kiếm tay còn lại đặt trên bụng.

Lão ta mặc một bộ cẩm bào, mái tóc điểm bạc, thoạt nhìn chừng năm mươi tuổi, đôi mắt hung dữ lại mang theo sát ý dọa người, phát hiện nam tử áo trắng lộ ra vẻ bất thường, khóe miệng lão bỗng giương lên một nụ cười lạnh, nâng đao ngăn thanh kiếm trên tay nam tử, nhìn thấy y phục nam tử lộ ra sơ hở, lão liền đánh một chưởng vào ngực hắn.

Hắn kêu lên một tiếng đau đớn, miệng phun máu tươi rồi lùi về phía sau vài bước, hắn quỳ xuống trước vách đá, một tay cầm kiếm cắm xuống đất, miễn cưỡng chống đỡ thân thể không ngã, tay còn lại siết chặt đặt dưới bụng, vẻ mặt hắn u ám đưa tay lau máu nơi khóe miệng.

“Đại ca!” Áo đen lúc trước so đấu bị một chân đá tung liền sợ hãi kêu lên, y lảo đảo muốn đứng nhưng bắp chân lại bị đá nhọn đâm sâu vào thịt tạo thành một vết thương khá lớn, máu chảy không ngừng cùng đau đớn khiến y không thể nào cử động.

Nam tử áo trắng ngẩng đầu nhìn lão ta, “Đức Thân Vương, ngài đúng là gừng càng già càng cay.”

“An Vương Nguyên Trác, đương gia(**) như ngươi đúng là hủy hoại uy phong tổ tông.” Đức Thân Vương lạnh giọng châm biếm, “Ta nhớ An Dương cha ngươi năm đó, cao minh làm sao, thế nhưng không ngờ lại ra quyết định sai lầm, không tưởng tượng được con của hắn lại thảm bại đến như vậy, phản bội nước nhà cấu kết với giặc, gia nghiệp tan nát, huynh đệ loạn luân, chậc chậc…”

(**) Đương gia: người chưởng quản gia nghiệp.

Đức Thân Vương nói xong thì liên tục lắc đầu, dường như đang tiếc hận thay cho tổ tông An Dương gia, tại sao có thể chấp nhận loại con cháu như vậy.

Sắc mặt An Dương Nguyên Trác dần tái xanh, rõ ràng Đức Thân Vương nói vậy khiến hắn rất đau đớn, hắn ngẩng đầu lên nhìn Đức Thân Vương rồi từ từ đứng dậy nhìn thân thể Nguyên Thác chỉ cách mình vài bước, sau đó hắn quay sang phía Đức Thân Vương nói: “Ta, An Dương Nguyên Trác đúng là đã làm tan nát hết uy phong của tổ tông, Đức Thân Vương nói chí phải. Nghe nói xưa kia Thân Vương ngài cùng gia phụ ta đã từng có giao tình, tính mạng An Dương Nguyên Trác ta, ngày hôm nay giao cho ngài, ngài muốn xử trí thế nào cũng được, chỉ cầu ngài giữ chút thể diện cho phụ thân ta, hôm nay thả cho Nguyên Thác một con ngựa, tiểu chất lúc này vô cùng cảm tạ.”

Nguyên Thác vội mở miệng hét một tiếng, “Đại ca, không được!” Thật sự không đáng, nhìn đại ca của mình bị Đức Thân Vương nói mà sắc mặt tái xanh, trong lòng Nguyên Thác thầm mắng chính bản thân thương tích đầy mình, cấu kết với địch phản quốc, làm cho gia nghiệp tan nát, huynh đệ loạn luân, mỗi một điều đều là do mình mà ra.

“Cha ngươi, ha, cha ngươi là ai mà ta phải giữ thể diện cho hắn, hôm nay bổn vương đến đây chính là muốn mang nghiệt chủng hai người các ngươi dẫn đi gặp cha mình.” Đức Thân Vương nghe Nguyên Trác nhắc tới cha của hắn thì sát ý trong mắt càng nồng đậm, dứt lời, lão vung đao phóng thẳng về phía Nguyên Trác.

Dường như Nguyên Trác đã sớm liệu trước điều này, hắn dựng thanh kiếm lên rồi nới lỏng chuôi kiếm, sờ tay vào ngực rút ra vài cây ám khí, hắn vừa chạy vừa vung tay ném về phía trước, mấy cây kim dài châm chính giữa mục tiêu, Đức Thân Vương bị thương khiến cho lửa giận càng hơn chứ không giảm, rồi mũi đao của lão đâm hoàn toàn vào ngực Nguyên Trác, hắn bị đẩy đi mấy bước, đứng trước vách đá lung lay như sắp đổ. Đức Thân Vương nhìn An Dương Nguyên Trác, vẻ mặt hung ác càng muốn mắng người, nhưng rồi ánh mắt lại nhìn vào vạt áo trắng của Nguyên Trác, ở nơi đó thấm đầy máu đỏ, đây không phải vết máu đang tràn lan trước ngực, vậy hẳn là…..

“Ngươi…” Đức Thân Vương nghi ngờ không thôi, dường như nhớ lại chuyện cũ, lão muốn mở miệng nói ra điều gì đó nhưng thuốc tê từ ám khí trên ngực bắt đầu phát tác, thân thể lão trực tiếp ngã lăn trên mặt đất…

Nguyên Trác phun ra một búng máu tươi, hắn thò tay rút ra thanh đao đang đâm trên bả vai, cảm giác giữa đùi mình có cái gì đó không ngừng chảy, trong lòng buồn bã, con cũng không cần phụ thân giống ca ca của con nữa phải không, cảm giác bụng dưới co rút đau đớn, Nguyên Trác tự cười an ủi, vậy thì phụ thân sẽ đi cùng con, con đừng sợ…

Theo tầm mắt Nguyên Thác, thân thể Nguyên Trác bắt đầu lay động, y nhìn toàn thân Nguyên Trác bị máu thấm ướt, một mảng bùn dưới chân bị nhuộm thành màu nâu, Nguyên Thác biết rõ đó là cái gì, trái tim đau như muốn nứt ra, Nguyên Thác lảo đảo đi về phía Nguyên Trác vài bước, giọng run rẩy mà nói: “Đại ca, đệ sẽ dẫn huynh đi tìm lão Tam, sẽ không sao đâu, nhất định không sao đâu.”

Nguyên Trác ngẩng đầu, liếc mắt thật sâu nhìn Nguyên Thác, hắn giật giật khóe môi, suy yếu nói: “Điều đại ca có thể làm, đều đã làm, thay ta sống thật tốt, An Dương gia giao cho đệ…”

Nguyên Trác nhắm mắt lại, khóe môi nhếch lên mỉm cười, thoạt nhìn trông thật buồn bã.

Nguyên Thác nhìn hắn rơi xuống sườn núi, nhưng không biết y lấy đâu ra sức lực, lắc mình một cái liền nhào tới vách đá nhưng chỉ nắm được một góc áo của Nguyên Trác, y nhìn góc áo nhuộm màu máu, không chút suy nghĩ, y liền đuổi theo Nguyên Trác nhảy xuống sườn núi…

Núi non điệp trùng cùng mây trắng, che khuất đi thân ảnh của hai người, đó chưa phải là kết thúc, cũng chẳng phải là bắt đầu.

.

.

Hoàn chương 1

Đích huynh thừa dựng – Sinh Thần

Đích huynh thừa dựng

Tác giả: Sinh Thần

Thể loại: Đam mỹ, cổ đại, loạn luân, trước khổ sau ngọt, tiểu ngược, HE, sinh tử.

Nguồn raw: tại đây

Editor: Shin (chungtolabengoan)

Beta: Raph

e194c50212fce1ec27747d1022b90bchge

Lưu ý: Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa

Văn án

An Dương Nguyên Trác, con trai trưởng đệ nhất thiên hạ Phú Thương, mười bốn tuổi chưởng quản gia nghiệp, mắt mù, trái tim chân chính, thầm sinh tình cảm với huynh đệ ruột thịt.

An Dương Nguyên Thác, con trai vợ lẽ, mười hai tuổi đi nhập ngũ, tám năm phấn đấu từ một tên lính hèn mọn lên vị trí tướng quân, là người quyết đoán, âm tàn, đoạn tình cự tuyệt với tình yêu, không còn động tình với bất kỳ kẻ nào.

Bởi vì thứ người kia dạy cho y, y cũng phải trả lại tất cả cho hắn…

Xa cách rồi lại tụ họp, sau khi giam cầm mọi chuyện, Nguyên Trác đã giành được quang minh ngắn ngủi, nhưng rồi hắn phát hiện trong bụng mình có sự biến đổi, thất vọng như mất tất cả, thế gian này vốn dĩ không cho phép tình cảm của hắn, và cả cơ thể của hắn nữa.

Hài nhi cất tiếng khóc trào đời, hắn lại quay trở về, mang đến một tai họa kinh tâm động phách, cửa nát nhà tan, tất cả hào quang trên người Nguyên Trác, trong khoảnh khắc sắp mất mạng, chịu đựng ức hiếp, hắn vốn cho rằng có thể rời khỏi trần gian như vậy, nhưng y lại cứu hắn, gặp lại nhau, giữa hai người lại có thêm xích mích, rồi ở cùng nhau, khó hơn nữa đoạn …+

Cốt truyện không phải là bi kịch, chỉ là có chút tiểu ngược, Thần Thần viết hoàn toàn là ngọt văn có hay không, vì vậy chắc chắn sẽ không bi kịch đấy hở! ! Sợ bi kịch thân không cần sợ hãi rồi, có thể yên tâm đọc, chính lúc gặp mặt mang theo ngọt ngào đấy! !

†††

Chương 1: Tiết tử — Chương 2: Cuộc sống mới — Chương 3:

Lặt vặt 1: Tạo bảng biểu (mục lục)

Tạo cột (mục lục) cho wp

-> dán code này vô HTML là oke

<table style=”height: 82px;” width=”682″>
<tbody>
<tr>
<td>hàng 1, cột 1</td>
<td>hàng 1, cột 2</td>
<td>hàng 1, cột 2</td>
<td>hàng 1, cột 2</td>
</tr>
<tr>
<td>hàng 2, cột 1</td>
<td>hàng 1, cột 2</td>
<td>hàng 2, cột 2</td>
<td>hàng 1, cột 2</td>
</tr>
</tbody>
<tbody>
<tr>
<td>hàng 2, cột 1</td>
<td>hàng 1, cột 2</td>
<td>hàng 2, cột 2</td>
<td>hàng 1, cột 2</td>
</tr>
<tr>
<td>hàng 2, cột 1</td>
<td>hàng 1, cột 2</td>
<td>hàng 2, cột 2</td>
<td>hàng 1, cột 2</td>
</tr>
<tr>
<td>hàng 2, cột 1</td>
<td>hàng 1, cột 2</td>
<td>hàng 2, cột 2</td>
<td>hàng 1, cột 2</td>
</tr>
</tbody>
</table>

Mẫu

hàng 1, cột 1 hàng 1, cột 2 hàng 1, cột 2 hàng 1, cột 2
hàng 2, cột 1 hàng 1, cột 2 hàng 2, cột 2 hàng 1, cột 2
hàng 2, cột 1 hàng 1, cột 2 hàng 2, cột 2 hàng 1, cột 2
hàng 2, cột 1 hàng 1, cột 2 hàng 2, cột 2 hàng 1, cột 2
hàng 2, cột 1 hàng 1, cột 2 hàng 2, cột 2 hàng 1, cột 2

[Convert] Chúng ta cũng phải thật tốt – Chương 14: Cảm giác lạnh chất đầy ký ức thành phố

Chúng ta cũng phải thật tốt
Chương 14: Cảm giác lạnh chất đầy ký ức thành phố
Converter: Shin (chungtolabengoan)


Tô Vũ Dương vừa thay một bộ quần áo, liền đi ra khỏi Triệu Vũ khu nhà ở. Nàng nặng nề thở ra một hơi, nhìn trong xanh bầu trời bay mấy đóa hoa tự do bất định Bạch Vân, bị ánh mặt trời chiếu sáng chính là như thế chướng mắt. Nàng đi đến trạm, xe buýt đã tới rồi. Bề bộn mang phức tạp tâm tình chen lấn lên xe, xe đi qua không đến hai trạm, điện thoại lại vang lên. Tô Vũ Dương khó khăn từ túi xách trong lấy điện thoại di động ra, vừa nhấn nút trả lời, liền truyền ra mary người kia giết giống như heo tiếng rống giận dữ: “Tô Vũ Dương, ngươi làm gì thế hả? Chết đi nơi nào vậy? Quá mặt trời đều lớn như vậy —— ”

Tô Vũ Dương bên cạnh tất cả mọi người im lặng nhìn nàng, nàng vội vàng xin lỗi lúng túng cười, lại hạ giọng, cường tiếu đối với mary từng chữ từng câu nói: “Đại tiểu thư của ta, ngươi có thể đem ngươi giọng đáp xuống thấp một chút, giảm bớt ô nhiễm a. Ta liền lập tức đi đến.”

Tô Vũ Dương vừa mới vào ban biên tập, mary đi phía sau liền tiến vào, sắc mặt u ám, thấy Tô Vũ Dương chỉ không ngừng thở dài. Lấy tay ôm cổ của nàng, gượng ép cười nói: “Sao trễ như thế mới đến a? Đi, ngươi cô ta còn chưa ăn ăn sáng đâu rồi, theo ta đi ăn sáng!”

Tô Vũ Dương đã bị nàng hững hờ đẩy đến công ty bên cạnh quán ăn nhỏ, quán ăn nhỏ bà cô mặc tạp dề càng không ngừng mời chào khách, thấy họ đã đến, vội vàng cười chạy ra đón chào: “Hai vị ăn chút gì đó?”

Mary và Tô Vũ Dương lựa chọn gần cửa sổ hộ cái bàn, mary gọi một tô cháo trứng muối thịt nạc. Rất nhanh bà cô liền đem một tô bốc hơi nóng cháo trứng muối thịt nạc bưng đã đến mary trước mặt, liền đi mời đến những khách hàng khác rồi. Tô Vũ Dương chờ nàng mở chuyện, mary nhưng chỉ là một mực ăn cháo. Tô Vũ Dương cũng nhịn không được nữa: “Không phải, mary, ngươi hôm nay chỗ nào tức giận phải không? Ngươi một mực giữa trưa kéo ta tới với ngươi húp cháo? Công ty có nhiều chuyện như vậy —— ”

Mary trong tay thìa lập tức ngừng, chính mắt thấy nàng, thản nhiên nói: “Chính là để ngươi theo giúp ta húp xong bát cháo a!”

Lại nhìn mắt ngoài cửa sổ, sau đó đem ánh mắt dời về phía này chén bốc hơi nóng cháo trứng muối thịt nạc, kéo ra cái liếc tự giễu dáng tươi cười: “Ta muốn từ chức, coi như là nhân tiện cho ta thực hành đi!”

Sau đó, tiếp tục húp lên cháo, không có phát ra một chút tiếng vang, Tô Vũ Dương về sau mới phản ứng tới, im lặng một lát trần nhà, mới cười hỏi nàng: “mary, ngươi hôm nay có phải chưa uống thuốc a? Nếu không ta dẫn ngươi đi bệnh viện xem?”

“Không với ngươi nói giỡn, ta là rất nghiêm túc!” mary con mắt chăm chú khóa lại trên mặt của nàng, sau đó lại tiếp tục húp cháo.

Tô Vũ Dương nụ cười trên mặt lập tức không còn. Bất an hỏi: “Làm sao vậy? Tại sao đột nhiên muốn rời khỏi?”

“Bởi vì nó vô nghĩa rồi!” mary buông thìa, rút ra mấy tấm giấy lau miệng, qua loa lau ngoài miệng sót lại hạt gạo, sau đó cửa đối diện bên ngoài vội vàng bà cô gọi: “Cô ơi, tính tiền!”

Người kia bà cô nghe xong câu này, liền lập tức tới đây. Cười ha hả thu xong tiền rồi rời đi. Mary một mình dẫn đầu rời khỏi quán cơm, sau đó đi ra hai bên bờ khô cạn cây cối trong gió rét không ngừng lung lay đường đi, gặp được đường đi bên cạnh đang bán nhỏ vật phẩm trang sức một vị lão bà bà, người kia bà bà hiền lành đối với mary cười nói: “Cô nương, đến lựa chọn đi. Chọn cái mình thích đấy!”

Mary ánh mắt hoàn toàn đã rơi vào một cái bĩu môi mở to hai mắt thật to tiểu Đào búp bê, bước chân không nhịn được liền dừng lại, nàng cầm trong tay vuốt vuốt, đối với Tô Vũ Dương trêu chọc nói: “Này, ngươi cảm thấy nàng có phải hay không rất giống ta? Không bằng ta mua cái tặng cho ngươi, làm kỷ niệm đi!”

Tô Vũ Dương một chút túm lấy trong tay nàng đào búp bê, nghiêm mặt nói: “Búp bê là không có trái tim đấy, ta không có thèm. Mary, ta cho ngươi để vài ngày nghỉ, chính ngươi trước hết điều chỉnh một chút, từ chức chuyện ta sẽ không để cho Diêu ca duyệt đấy!”

“Diêu ca?” mary trong miệng không nhanh không chậm lẩm bẩm, sau đó liền lạnh lùng nhìn xem nàng, đó là nàng từ chưa thấy qua mang theo hận ý ánh mắt. Mary cười lạnh nói: “Tô Vũ Dương, con mẹ nó ngươi bệnh tâm thần có phải hay không? Ngươi tại sao lúc nào cũng để ý nguyện của mình áp đặt đến trên thân người khác? Ngươi cho rằng ngươi thật vĩ đại lắm sao? Ngươi là Thánh Mẫu sao?”

Nói xong, cũng không quay đầu lại liền xoay người đã đi ra. Nàng bước chân thật gấp như vậy gấp rút, như là đang bỏ trốn xa rời gì đó, hoặc như là đang đấu tranh gì đó. Tô Vũ Dương hoàn toàn nhìn qua nàng càng lúc càng xa bóng lưng, cánh mũi bỗng chợt lạnh, một lạnh như băng viên bi lập tức biến thành một giọt trong suốt giọt nước.

Nàng ngẩng đầu, bầu trời mây nhỏ bé mà tinh tế trắng tinh hạt tuyết, xung quanh có người kêu lên vui mừng cảm xúc: “Trời ạ, rốt cuộc tuyết rơi!”

Bên cạnh nàng mắt nhìn qua, thật một cặp vợ chồng ôm ấp nhau từ bên cạnh nàng đi ngang qua, nàng lúc này mới ý thức tới, tuyết rơi. Vừa rồi còn là Đại Thái Dương, bây giờ liền tuyết rơi, nhưng vào tháng Giêng(*) ánh mặt trời nhìn ấm ôn hòa, thật ra nhưng không có phân nửa độ nóng.

(*) tháng Giêng được tính theo lịch Âm của trung Quốc (là tháng đầu tiên khi bước sang một năm mới), người Trung gọi là tết Nguyên Tiêu (và là tết Thượng Nguyên tại Việt Nam) là ngày lễ hội cổ truyền tại Trung Quốc.

Nàng quay người tâm tình nặng nề mà đi vào đám đông những người đi đường đường phố, vào tháng Giêng cái thành phố này dưới bầu trời đầy tuyết, lòng của nàng cũng có tuyết rơi, nàng tự giễu cười cười, lần này trong lòng tuyết dường như sẽ không dừng lại, dù cho cái thành phố này mai đây một luồng yếu ớt ánh nắng ấm áp phá tan nhiều tầng mây mù, phát ra tia sáng chói mắt. Trong lòng nàng lần đó tuyết cũng sẽ không có cái kia tia nắng ấm xuất hiện, chỉ có thể mặc cho tùy nó không ngừng rơi xuống không ngừng rơi xuống