[Tản văn] Đừng nhìn lại!

Đừng nhìn lại!
Thể loại: Tản văn, nhật ký
Tác giả: Shin (chungtolabengoan
P/s: Viết để giải đen


Hôm nay thật là một thất bại quá lớn… Đối với tôi, những ngày này tôi như một đứa không hồn, không não, không kí ức. Thất bại này thật chẳng đáng với những gì tôi bỏ ra, những công sức, hi sinh của tôi.

Cho đến lúc tuyệt vọng, tôi thấy bản thân mình thật hèn nhát. Chẳng dám nhìn lại ký ức, chẳng dám nhìn lại quá khứ của mình. Bởi vì những thứ đó trôi qua là cả ngàn giọt nước. Thú thực, tôi đã bỏ ra quá nhiều thời gian vào việc bồi đắp, chăm chút cho cái thất bại này. Trong khi những người khác họ phải nể phục cái ý chí kiên cường cuả tôi, cũng đúng thôi, họ làm sao chăm chỉ được bằng tôi, họ còn chẳng dám hi sinh mọi thứ để rồi quá chú tâm vào một việc như thế này.

Ba tôi từng nói: “Con hãy cố gắng lên, ông trời sẽ không phụ lòng con đâu.” Nhưng thật ra chẳng có ông trời nào hết, trời là ở trên cao, là cái quả cầu chỉ biết tạo ra sức nóng, chứ đâu thể hiểu hết được tâm tư loài người, đâu thể tạo ra sự may mắn cho người đã đốt bao nhiêu công sức như tôi.

Cái việc mà tôi chú tâm ấy chắc hẳn là việc tốt đẹp, đáng giá lắm nên ba mẹ mới kì vọng vào tôi nhiều như vậy. Nhưng tôi đã làm ông bà thất vọng, đã khiến bản thân suy sụp hơn bao giờ hết. Tôi chấp nhận cái sự thật thất bại kia với vẻ mặt tươi cười, nhưng….. nhưng trong thâm tâm tôi lại không hề như vậy. Tôi không muốn khóc, không muốn làm cái dáng vẻ yếu đuối trước mặt mọi người. Bởi trước lúc thất bại tôi kiên cường lắm, mạnh miệng lắm, thật đáng đời cái tính cách quái gở đấy. Nếu như lúc trước tôi lơ là hơn, tôi ham vui hơn như mọi người thì giờ đâu phải chứng kiến cái hy vọng đổ sông đổ bể này.

Một lời khuyên chân thành là đừng nhìn lại quá khứ đau khổ của mình làm gì. Tôi phải trải qua vất vả bằng chính nước mắt, sức khỏe của mình để bồi đắp cho mất mát kia. Đúng là ngu! Giờ phải ngồi đây và chấp nhận thất bại. Tôi khóc thầm. Nghĩ lại những ký ức đau khổ trước kia, tôi lại càng muốn khóc hơn.

Thôi bỏ đi, coi như xí xóa, coi như đây là một bài học để rồi lần sau không nên tái phạm. Làm cái gì thì làm, chăm chú đến mấy cái gì thì cũng nên nghĩ cho sức khỏe, tiền bạc, sắc đẹp và cả nước mắt của mình nữa. Khóc nhiều, hi sinh nhiều, thì không lẽ sau này vào đời sẽ suy sụp đến tự tử?

Cơ mà nhìn lại quá khứ cũng là cả một vấn đề, chỉ cần tạo ra quá khứ tốt đẹp, vui tươi thì sau này nhìn lại sẽ cảm thấy tự hào hơn. Và tôi…. Tôi sẽ làm như vậy…. nhưng không phải bây giờ!

 

[Tản văn] “Xin lỗi, em đã tước đi thú vui của chị”

“Xin lỗi, em đã tước đi thú vui của chị”
Tác giả: Shin (chungtolabengoan)
Thể loại: Tản văn, nhật ký
P/s: Dựa trên câu chuyện có thật


“Xin lỗi, em đã tước đi thú vui của chị”. Dù biết lời xin lỗi này đến giờ chẳng còn tác dụng cái mẹ gì nữa nhưng em vẫn muốn đặt cảm xúc của mình vào trong đây. Nếu như có ngày chị đọc được, hiểu ra và nhớ lại những gì chị em mình đã từng trải qua thì cứ việc oán trách em. Em sẽ không can. Em sẽ không cản. Sẽ không chỉ trích chị nữa. Em biết chị đã vất vả rất nhiều để gây dựng lên nơi đó. Em biết chị buồn vì có rất ít người đến thăm chị vào mỗi ngày. Chỉ có cái đó mới làm chị vui mỗi khi đến đây làm việc.

Nhưng chị có hay biết, chị là người có quyền chức cao nhất ở nơi đây, chị có biết là sẽ có rất nhiều người ghen ghét với thú vui mà chị đang có hay không? Chúng em – những người còn lại đang làm việc ở đấy với chị – đã phải vất vả kiếm từng đồng để thực hiện cái thú vui khó kiếm đó. Còn chị, chị lại có thể thay đổi thú vui hàng tuần, hàng ngày, thậm chí hàng giờ.

Lúc đó còn nhỏ, em chưa hiểu, cũng vì cái thú vui kia mà tính bồng bột của em tái phát, quyết định gây chiến với chị. Em biết bản thân mình là một đứa bướng bỉnh và vô cùng khó bảo, luôn tự cho mình là đúng. Sau một ngày gây chiến, đến cuối cùng em vẫn khẳng định ý kiến của em và phủ định ý kiến của chị, chị cạn lời, em cũng cạn lời. Không biết cảm xúc bấy giờ của chị ra sao. Nhưng em cảm thấy rất ức chế, chán nản, em chỉ muốn rời khỏi nơi đó và không bao giờ quay trở lại nữa.

Giờ em mới tự trách bản thân, tại sao lúc đó lại không hỏi cảm xúc của chị? tại sao lúc đó không nghĩ là chị đã buồn biết mấy khi em gây chiến?

Em xin lỗi, cũng là lời xin lỗi đầu tiên em dành cho chị. Từ sau vụ chiến tranh, em rời đi một tuần, tuần sau quay lại thì đã không thấy chị đâu nữa rồi. Chị biết không. Em buồn lắm. Buồn vì Boss nói chị đã tự giáng chức chính mình vì đã không làm tròn bổn phận. Buồn vì một tuần sau không thấy em đi làm, chị đã tự nộp đơn xin nghỉ việc.

Có phải chị đã nghĩ “em vui chưa, em sướng chưa? Chị nghỉ việc rồi, chắc hẳn đó cũng là điều em muốn?”. Có nghĩ sao thì em cũng chịu trách nghiệm với tất cả, đó là lỗi của em.

Sau khi chị đi, nơi này buồn chán lắm. Người đến làm giảm dần, khách thì chỉ là ghé qua rồi về. Thiếu chị nơi này như ác mộng. Thiếu chị các khách hàng như không còn đặt chân đến đây. Thiếu chị các bạn đồng nghiệp như muốn đổ xô đi nơi khác. Thiếu chị em như mất đi một người bạn.

Nếu bây giờ, ngày mai, ngày kia hay mai sau chị có đọc được những dòng này thì cũng đừng vội chấp nhận lời xin lỗi, em không muốn mình sẽ phạm thêm sai lầm. Hãy coi đây như một bài học vô giá!