Câu chuyện kinh dị – Chương 1: “Bác sắp thành Zombie rồi!”

Câu chuyện kinh dị
Tác giả: Shin (chungtolabengoan)
Chương 1: “Bác sắp thành Zombie rồi!”
Độ dài chương: 2.065 từ


Hôm nay tôi được bác Lam – mẹ thằng bạn nối khố mời đến nhà dùng bữa cơm. Ban đầu tôi đã khéo từ chối, nhưng càng làm như vậy càng khiến bác ấy buồn tủi. Bởi vì nhà bác ấy so với nhà tôi thua kém hơn rất nhiều, bác không có nhiều tiền nên không thể trang trải đủ mọi thứ cho hai thằng con trai, đến việc học cho các con bác còn không gánh nổi. Nhưng tôi thật không hiểu, đến bữa cơm hàng ngày bác còn thiếu lên thiếu xuống mà sao hôm nay lại mời tôi đến nhà ăn cơm. Tiền đâu ra? Mà có chút tiền, không lẽ bác ấy bắt hai thằng con nhịn? Nhưng nếu tôi từ chối thì nhất định bác ấy sẽ nghĩ tôi khinh nhà bác nghèo, thương hại ba mẹ con nhà bác. Hazz, thật là mệt.

Tối đó tôi đến nhà bác đúng giờ hẹn, vừa bước vào cửa tôi chợt giật mình, cảnh tượng gì thế kia, thật sự tôi không hề coi thường bác nhưng…. nhưng trên cái bàn ăn toàn “sơn hào hải vị”, đủ những thứ mà tôi chưa bao giờ nghĩ là mình có thể nếm thử. Mắt tôi trợn tròn nhìn bác Lam, sau đó vội vàng trở lại trạng thái ổn định. Tôi chào bác rồi đến bên bàn ngồi gần thằng bạn nối khố kia, hỏi nhỏ: “Nhà mày làm gì mà có nhiều ‘thứ’ vậy?”

“Tao cũng không biết, tự nhiên hôm nay bà đi ra ngoài rồi đem về cả đống thế này.” Vẻ mặt nó cũng khó hiểu như tôi vậy, nó đáp.

“Thôi, cháu đã đến rồi thì dùng cơm luôn với mấy mẹ con bác. À, hôm nay bác cũng có chuyện cần nói với cháu.” Bác Lam cười cười, trong ánh mắt bác như có nét dịu dàng hơn thường ngày. Giờ tôi lại cảm thấy hơi lo lắng.

Toàn bộ thời gian ăn tối chúng tôi chẳng nói với nhau câu gì, chỉ có tôi, thằng bạn nối khố và em trai nó vừa liếc mắt nhìn nhau, vừa cảm thấy khó chịu. Riêng chỉ bác Lam ngồi cặm cụi nhai từng miến cơm, tôi để ý thấy bác nhai rất kĩ, như cảm nhận từng hương vị mà mình chưa bao giờ từng nếm, quả thực rất đúng.

Xong bữa cơm hôm đó, tôi phụ bác rửa chén. Rồi hai bác cháu cùng nhau vào phòng riêng ngồi nói chuyện, thằng bạn nối khố của tôi cứ ngơ ngơ đứng bên ngoài, chắc là nó muốn nghe lỏm nhưng không thành đây mà.

“Có chuyện rất quan trọng bác cần nói với cháu. Và rất mong cháu nghe cho kĩ và hiểu cho bác. Thực sự…. thực sự bác cũng không muốn thế này đâu, nhưng…. Nhưng” Chợt bác bật khóc, hai tay ôm mặt và khóc nức nở như một đứa trẻ, hình như bác đã quên mất thằng con trai rất muốn nghe lỏm của bác đang đứng bên ngoài. Tôi nhẹ nhàng kéo hai tay bác xuống thì giật nảy mình, hai mắt bác đỏ lỏm như “ma” vậy.

“Bác, có chuyện gì bác cứ từ từ kể cho cháu nghe đi.” Tôi khó hiểu trả lời

“Thực ra…. Thực ra, bác không còn sống được bao lâu nữa…” Bác nức nở, không nói nên lời.

“Cái…. Cái gì cơ ạ? Sao bác lại không sống…?” Hồi nhỏ bác thương tôi lắm, ngoài mẹ ra thì không còn ai thương tôi hơn ngoài bác. Bác sống rất chân thành, tình cảm, vậy mà sao lại phải ra đi sớm như vậy?

“Thật đấy, bác sắp thành zombie rồi. Người ta nói bác như vậy đấy”

“…”

“Cháu ơi, đừng nói cho con trai bác nhé. Bác hứa, bác hứa sẽ lặng lẽ ra đi, sẽ không gây ảnh hưởng đến ai đâu. Xin cháu đấy.” Bác năn nỉ

“Cháu… cháu, xin lỗi…” Tôi hoảng sợ, không thể ngờ rằng người luôn bên cạnh mình lại bị lây nghiễm bởi căn bệnh ghê tởm này. Tôi rất sợ, thực sự đấy. Nếu như không nói ra, tôi chỉ sợ cả thế giới này sẽ có một thảm họa.

“Tại sao chứ? Cháu ơi? Bác xin cháu…” Khuôn mặt bác lúc ấy càng khiến tôi sợ hơn, đôi mắt đỏ lòm, mái tóc rũ rượi, rụng dần từ lúc này không hay, miệng chảy rãi.Bây giờ tôi thấy bác như vật vô tri. Hai tay nắm chặt tay tôi còn không vững, run lẩy bẩy.

Nhưng tôi lại động lòng. Thiết nghĩ, có lẽ bác đã đem hết số tiền mình có để chuẩn bị bữa cơm cuối cùng cho ba mẹ con. Cũng để cảm nhận hương vị của loài người lần cuối. Không cần hỏi lý do, tôi đồng ý

“Thôi được, cháu sẽ giúp bác. Nhưng bác phải hứa, tránh xa nơi này càng nhanh càng tốt. Tuyệt đối không được để nó lan truyền cho bất cứ người nào.” Tôi chín chắn, nói. Trong lòng vẫn chưa phân biệt được đúng sai.

“Được, được, bác đồng ý.”

Rời khỏi phòng bác Lam, tôi không thấy bóng dáng hai anh em nó đâu nữa. Tôi lặng lẽ ra ngoài cổng để về nhà, bỗng thằng bạn nối khố kéo tay tôi lại.

“Ê! Thằng kia, bị mẹ tao dọa sợ quá bỏ chạy luôn à?” Nó nhởn nhở nói

“Sao mày biết?” Tôi giật mình, không lẽ nó đã nghe hết câu chuyện vừa nãy.

“Nhìn cái bản mặt của mày lúc ra khỏi phòng mẹ tao cũng đã đủ nhận ra rồi”

“…” Tôi vẫn chưa hết giật mình

“Mẹ tao đã nói gì với mày vậy?” Nó tò mò hỏi

“Mày hỏi làm gì? Thích nghe chuyện riêng tư của người khác lắm hả?”

“Đúng”

“Mày cho tao xem cái riêng tư của mày đi đã, tao sẽ kể cho nghe” Tôi hí hửng, thú thực tôi cũng ưa tò mò không khác gì nó vậy.

Chợt nó kéo tay tôi vào phòng, mở ngăn kéo tủ ra rồi lục bừa lên. Lát sau nó mang ra một quyển sổ nho nhỏ nhưng khá dày, ném lên đùi tôi.

“Nhật ký của tao đấy” Nó nói một cách thản nhiên

“Mày, mày cho tao xem nhật ký á?” Tôi thật không ngờ nó lại cho tôi coi nhật ký, từ trước đến nay chưa ai từng làm vậy với tôi cả.

“Nhật ký hồi trẻ trâu ấy mà, xem đi, thú vị lắm đấy. Cơ mà xem xong phải kể tường tật chuyện ban nãy của mày nhá”

Tôi đồng ý, dường như trí tò mò đã đánh tan lời hứa của tôi với bác Lam khi này, tôi vội mở cuốn nhật ký ra xem trong đó có gì đáng nghi không

“Mày có rủa tao trong cuốn nhật ký này không đấy?”

“Xem đi thì biết”

Tôi mở đại một trang nào đó, bỗng thấy chữ Annabell, trí tò mò dâng cao. Tôi đọc ngấu nghiến

Nhật ký 16/6/2017

Đây là những dòng nhật ký đầu tiên sau chuỗi ngày khủng khiếp nhất. Như mọi khi, tôi lên giường và ôm annabell ngủ. Mặc dù có vài lần xem phim kinh dị búp bê ma với thằng em họ, nhưng tôi chẳng hề thấy sợ. Ngược lại từ đó trở đi tôi có một sở thích quái gở là sưu tầm annabell. Hằng đêm tôi ôm chúng như những đứa con của mình, mọi người nghĩ tôi là tên điên và phát hoảng khi nhìn thấy annabell yêu dấu, nhưng tôi lại thấy annabell rất trong sáng, dịu dàng, khuôn mặt nó như hiện thân của bà tôi lúc còn sống vậy.(;>)

Thú thực, annabell như bùa mê hoặc tôi, cứ nhắm mắt lại là tôi lại không thể mở ra, rồi chìm sâu vào giấc mộng ngay tức khắc, ngay sau đó chẳng biết đất trời ra sao nữa. Nhưng một điều khiến tôi phát sợ hàng đêm là những giấc mộng kinh dị tôi gặp phải, dường như annabell gọi mộng về, mộng này lại chẳng hề tốt dẹp, có lúc nó thoắt ẩn thoắt hiện như ám chỉ tôi điều gì, có lúc nó bộc bạch như muốn nguyền rủa tôi. Viết những dòng nhật ký này không phải viết xuông rồi để đó, tôi viết là để lại tường thuật một giấc mộng mà tôi cảm thấy đáng sợ nhất, một giấc mộng mà từ bé tới nay tôi không mong được gặp phải.

Đó là buổi đêm trong ngôi nhà tưởng như đơn sơ, bình dị. Ghé qua cánh cửa sổ sau ánh đèn, có một bà mẹ đang ru con ngủ. Bà ngồi bên cạnh xoa đầu nó, vuốt vuốt mái tóc mềm mại trên trán nó. Sau cùng bà đặt một nụ hôn lên má nó rồi rời khỏi phòng. Âm thanh tinh tinh phát ra từ hộp nhạc ru nó chìm sâu vào giấc ngủ, dáng mặt nó hồn nhiên, tay ôm chặt con gấu bông màu xám. Giấc mơ thật bình yên, thanh thản. Nhưng không hề.

Không biết có phải do tử thần đã chọn trước linh hồn nó. Nhưng sau giấc mộng này tôi đã cảm thấy may mắn hơn thằng bé này rất nhiều. Ít ra đó cũng là điều mà chẳng có đứa trẻ nào mong gặp phải.

Bỗng có một luồng khói đen xám thoát ra từ dưới gầm bàn trong căn phòng thằng bé. Nó to dần, to dần rồi lan ra khắp phòng. Luống khói kết thành hình hài một con, không biết có phải là người hay không nhưng nó mang dáng vẻ rất kinh tởm, hình như tụi trẻ con hay gọi là ông ba bị. Ông ba bị tiến đến chân giường thằng bé, tiếng thở phì phò của ông ta làm thằng bé giật mình thức dậy. Ông ba bị không chần chừ nữa, trên tay ông cầm cái đầu của annabell, đôi mắt annabell khi ấy đỏ lòm. Ông đưa cái đầu gần lại gần khuôn mặt thằng bé như muốn thôi miên, thằng bé bỗng phát hoảng, nó thét lên ầm ĩ khiến cho người mẹ ở phòng bên giật mình. Bà lao nhanh qua phòng con trai, và một cảnh tượng chưa từng có trên thế gian ập vào mắt bà. Bà lôi đứa con ra khỏi phòng, cầm tay nó chạy vụt xuống cầu thang.

Giấc mơ ảo ảo thực thực, tôi cứ ngỡ là nó sẽ kết thúc ngay tại lúc này. Luồng khói đen trong mơ bỗng nhỏ dần nhỏ dần rồi thu lại xuống gầm bàn thằng bé, ông ba bị cũng biến mất luôn. Bà mẹ còn chưa hết hoảng sợ, nắm chặt bàn tay con chạy ra khỏi phòng khách. Bà định mở cửa chính ra nhưng không biết nó đã bị khóa từ bao giờ. Bà vội vàng lục tìm chìa khóa trong ngăn tủ. Đúng lúc đó, khói đen lại xuất hiện, ông ba bị nhân thời cơ lôi linh hồn của thằng bé ra khỏi cái xác của nó, thằng bé cố kháng cự trong khi mẹ nó vẫn đang tìm chìa khóa. Nhưng rồi linh hồn của nó làm sao sánh bằng thân xác của một bóng ma. Ông ba bị lôi linh hồn của nó mất hút hoàn toàn trong đêm tối. Mẹ nó vừa tìm thấy chìa khóa, vội vàng mở cửa và lôi “xác” của nó ra ngoài.

Giấc mơ kết thúc, tôi choàng tỉnh dậy và bật khóc.

“Quả là đúng cho lời đồn “Ông ba bị cắp bóng trẻ con” mày nhỉ” Tôi không chút sợ hãi, nói

“Ừ, hôm đó tao mơ xong cũng khiếp lắm”

“Bộ mày khóc thật hả con?” Tôi bật cười

“Ừ”

“Không ngờ thằng ranh đô con như mày mà cũng có lúc khóc cơ đấy”

“Mày nghĩ tao là người vô cảm chắc.” Vẻ mặt nó cáu kỉnh

“À, không”

Hai thằng ngồi bàn tán đến tận nửa đêm. Tôi định về nhà ngủ nhưng đường xá tối quá nên ngủ lại nhà nó luôn.

Thực ra tao còn có chuyện muốn nói với mày, nhưng thôi để sau đi, ngủ cái đã.

Đúng lúc đó, bà mẹ trong phòng bắt đầu lên cơn.

Advertisements

[Truyện ngắn] Câu chuyện kinh dị – Shin

Câu chuyện kinh dị
Tác giả: Shin (chungtolabengoan)
Thể loại: Kinh dị, truyện ngắn
Độ dài: Đang tiếp diễn

Giới thiệu

Từ cái chết đến ám ảnh. Cũng như quy luật của tự nhiên: Giết người đền mạng

xbpXuBH

Chương 1: “Bác sắp thành Zombie rồi!”

Chương 2: Diễn biến bất ngờ

Đích huynh thừa dựng – Chương 1: Tiết tử

Đích huynh thừa dựng
Chương 1: Tiết tử
Editor: Shin (chungtolabengoan)
Beta: Raph


Trong thiên hạ có vô số truyền thuyết, nhưng trong số đó có hai truyền thuyết mà tất cả mọi người đều nói chúng là hư ảo không thật, chỉ có thể mãi mãi là truyền thuyết mà thôi…

Truyền thuyết thứ nhất nói đến một bộ tộc huyền bí, nam tử trong bộ tộc này nếu có thể gặp được người mình thực sự yêu thương, phó thác bản thân, ắt có thể sinh con đẻ cái; còn truyền thuyết thứ hai tương truyền rằng trong thiên hạ có một loại độc dược và một loại kỳ dược, có người nói đó là một loại cổ độc thất truyền(*), nghe nói sau khi ăn hai loại dược này thì cả hai mắt sẽ bị mù, vô phương cứu chữa, thế nhưng nếu sau đó cùng người mình yêu thương ân ái, có thể lần nữa có được ánh sáng, dược này tên là Giấu Tình. . .

(*) không thể lưu truyền lại cho đời sau

An Dương Nguyên Trác cũng đã từng cho rằng những truyền thuyết này không hề có thật, nhưng chỉ đến khi hai truyền thuyết được minh chứng ngay trên chính cơ thể của hắn, ngoại trừ thở dài nghĩ thế gian to lớn này chẳng có thứ gì là không thể, còn cảm thán làm bạn với cuộc sống của mình chỉ có đắng cay và mất mát.

Phủ Vân Sơn nguy nga, trước Đoạn Hồn Nhai, ngay phía trên đỉnh núi có ba người cùng xông vào đánh nhau dường như khó phân thắng bại, ánh đao bóng kiếm, khiến cho ngươi ta không tài nào mở mắt nổi, hai nam tử một đen một trắng tay cầm kiếm đánh nhau với một lão già tuổi đã trên năm mươi, người áo đen rõ ràng đã bị trọng thương, dần dần không đánh lại nổi và đang ở thế bất lợi, lão già kia đương nhiên cũng biết, thế nên mỗi một chiêu của lão đều hướng thẳng về phía người áo đen, bỗng nam tử áo đen bị lão già một chân đạp thẳng vào người.

“Nguyên Thác!” Người áo trắng kêu lên một tiếng, hắn muốn lui xuống để xem người áo đen bị thương ra sao, thế nhưng hắn lại bị lão ta cản trở, còn bản thân thì không thể phân thân được nên đành cắn răng tiếp tục chém giết cùng lão, một thân áo trắng như tuyết, theo gió mà hành động, hai gò má thanh tú đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, thân hình bỗng nhiên lảo đảo, sắc mặt càng lúc càng trắng bệch ra, một tay cầm kiếm tay còn lại đặt trên bụng.

Lão ta mặc một bộ cẩm bào, mái tóc điểm bạc, thoạt nhìn chừng năm mươi tuổi, đôi mắt hung dữ lại mang theo sát ý dọa người, phát hiện nam tử áo trắng lộ ra vẻ bất thường, khóe miệng lão bỗng giương lên một nụ cười lạnh, nâng đao ngăn thanh kiếm trên tay nam tử, nhìn thấy y phục nam tử lộ ra sơ hở, lão liền đánh một chưởng vào ngực hắn.

Hắn kêu lên một tiếng đau đớn, miệng phun máu tươi rồi lùi về phía sau vài bước, hắn quỳ xuống trước vách đá, một tay cầm kiếm cắm xuống đất, miễn cưỡng chống đỡ thân thể không ngã, tay còn lại siết chặt đặt dưới bụng, vẻ mặt hắn u ám đưa tay lau máu nơi khóe miệng.

“Đại ca!” Áo đen lúc trước so đấu bị một chân đá tung liền sợ hãi kêu lên, y lảo đảo muốn đứng nhưng bắp chân lại bị đá nhọn đâm sâu vào thịt tạo thành một vết thương khá lớn, máu chảy không ngừng cùng đau đớn khiến y không thể nào cử động.

Nam tử áo trắng ngẩng đầu nhìn lão ta, “Đức Thân Vương, ngài đúng là gừng càng già càng cay.”

“An Vương Nguyên Trác, đương gia(**) như ngươi đúng là hủy hoại uy phong tổ tông.” Đức Thân Vương lạnh giọng châm biếm, “Ta nhớ An Dương cha ngươi năm đó, cao minh làm sao, thế nhưng không ngờ lại ra quyết định sai lầm, không tưởng tượng được con của hắn lại thảm bại đến như vậy, phản bội nước nhà cấu kết với giặc, gia nghiệp tan nát, huynh đệ loạn luân, chậc chậc…”

(**) Đương gia: người chưởng quản gia nghiệp.

Đức Thân Vương nói xong thì liên tục lắc đầu, dường như đang tiếc hận thay cho tổ tông An Dương gia, tại sao có thể chấp nhận loại con cháu như vậy.

Sắc mặt An Dương Nguyên Trác dần tái xanh, rõ ràng Đức Thân Vương nói vậy khiến hắn rất đau đớn, hắn ngẩng đầu lên nhìn Đức Thân Vương rồi từ từ đứng dậy nhìn thân thể Nguyên Thác chỉ cách mình vài bước, sau đó hắn quay sang phía Đức Thân Vương nói: “Ta, An Dương Nguyên Trác đúng là đã làm tan nát hết uy phong của tổ tông, Đức Thân Vương nói chí phải. Nghe nói xưa kia Thân Vương ngài cùng gia phụ ta đã từng có giao tình, tính mạng An Dương Nguyên Trác ta, ngày hôm nay giao cho ngài, ngài muốn xử trí thế nào cũng được, chỉ cầu ngài giữ chút thể diện cho phụ thân ta, hôm nay thả cho Nguyên Thác một con ngựa, tiểu chất lúc này vô cùng cảm tạ.”

Nguyên Thác vội mở miệng hét một tiếng, “Đại ca, không được!” Thật sự không đáng, nhìn đại ca của mình bị Đức Thân Vương nói mà sắc mặt tái xanh, trong lòng Nguyên Thác thầm mắng chính bản thân thương tích đầy mình, cấu kết với địch phản quốc, làm cho gia nghiệp tan nát, huynh đệ loạn luân, mỗi một điều đều là do mình mà ra.

“Cha ngươi, ha, cha ngươi là ai mà ta phải giữ thể diện cho hắn, hôm nay bổn vương đến đây chính là muốn mang nghiệt chủng hai người các ngươi dẫn đi gặp cha mình.” Đức Thân Vương nghe Nguyên Trác nhắc tới cha của hắn thì sát ý trong mắt càng nồng đậm, dứt lời, lão vung đao phóng thẳng về phía Nguyên Trác.

Dường như Nguyên Trác đã sớm liệu trước điều này, hắn dựng thanh kiếm lên rồi nới lỏng chuôi kiếm, sờ tay vào ngực rút ra vài cây ám khí, hắn vừa chạy vừa vung tay ném về phía trước, mấy cây kim dài châm chính giữa mục tiêu, Đức Thân Vương bị thương khiến cho lửa giận càng hơn chứ không giảm, rồi mũi đao của lão đâm hoàn toàn vào ngực Nguyên Trác, hắn bị đẩy đi mấy bước, đứng trước vách đá lung lay như sắp đổ. Đức Thân Vương nhìn An Dương Nguyên Trác, vẻ mặt hung ác càng muốn mắng người, nhưng rồi ánh mắt lại nhìn vào vạt áo trắng của Nguyên Trác, ở nơi đó thấm đầy máu đỏ, đây không phải vết máu đang tràn lan trước ngực, vậy hẳn là…..

“Ngươi…” Đức Thân Vương nghi ngờ không thôi, dường như nhớ lại chuyện cũ, lão muốn mở miệng nói ra điều gì đó nhưng thuốc tê từ ám khí trên ngực bắt đầu phát tác, thân thể lão trực tiếp ngã lăn trên mặt đất…

Nguyên Trác phun ra một búng máu tươi, hắn thò tay rút ra thanh đao đang đâm trên bả vai, cảm giác giữa đùi mình có cái gì đó không ngừng chảy, trong lòng buồn bã, con cũng không cần phụ thân giống ca ca của con nữa phải không, cảm giác bụng dưới co rút đau đớn, Nguyên Trác tự cười an ủi, vậy thì phụ thân sẽ đi cùng con, con đừng sợ…

Theo tầm mắt Nguyên Thác, thân thể Nguyên Trác bắt đầu lay động, y nhìn toàn thân Nguyên Trác bị máu thấm ướt, một mảng bùn dưới chân bị nhuộm thành màu nâu, Nguyên Thác biết rõ đó là cái gì, trái tim đau như muốn nứt ra, Nguyên Thác lảo đảo đi về phía Nguyên Trác vài bước, giọng run rẩy mà nói: “Đại ca, đệ sẽ dẫn huynh đi tìm lão Tam, sẽ không sao đâu, nhất định không sao đâu.”

Nguyên Trác ngẩng đầu, liếc mắt thật sâu nhìn Nguyên Thác, hắn giật giật khóe môi, suy yếu nói: “Điều đại ca có thể làm, đều đã làm, thay ta sống thật tốt, An Dương gia giao cho đệ…”

Nguyên Trác nhắm mắt lại, khóe môi nhếch lên mỉm cười, thoạt nhìn trông thật buồn bã.

Nguyên Thác nhìn hắn rơi xuống sườn núi, nhưng không biết y lấy đâu ra sức lực, lắc mình một cái liền nhào tới vách đá nhưng chỉ nắm được một góc áo của Nguyên Trác, y nhìn góc áo nhuộm màu máu, không chút suy nghĩ, y liền đuổi theo Nguyên Trác nhảy xuống sườn núi…

Núi non điệp trùng cùng mây trắng, che khuất đi thân ảnh của hai người, đó chưa phải là kết thúc, cũng chẳng phải là bắt đầu.

.

.

Hoàn chương 1

Đích huynh thừa dựng – Sinh Thần

Đích huynh thừa dựng

Tác giả: Sinh Thần

Thể loại: Đam mỹ, cổ đại, loạn luân, trước khổ sau ngọt, tiểu ngược, HE, sinh tử.

Nguồn raw: tại đây

Editor: Shin (chungtolabengoan)

Beta: Raph

e194c50212fce1ec27747d1022b90bchge

Lưu ý: Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa

Văn án

An Dương Nguyên Trác, con trai trưởng đệ nhất thiên hạ Phú Thương, mười bốn tuổi chưởng quản gia nghiệp, mắt mù, trái tim chân chính, thầm sinh tình cảm với huynh đệ ruột thịt.

An Dương Nguyên Thác, con trai vợ lẽ, mười hai tuổi đi nhập ngũ, tám năm phấn đấu từ một tên lính hèn mọn lên vị trí tướng quân, là người quyết đoán, âm tàn, đoạn tình cự tuyệt với tình yêu, không còn động tình với bất kỳ kẻ nào.

Bởi vì thứ người kia dạy cho y, y cũng phải trả lại tất cả cho hắn…

Xa cách rồi lại tụ họp, sau khi giam cầm mọi chuyện, Nguyên Trác đã giành được quang minh ngắn ngủi, nhưng rồi hắn phát hiện trong bụng mình có sự biến đổi, thất vọng như mất tất cả, thế gian này vốn dĩ không cho phép tình cảm của hắn, và cả cơ thể của hắn nữa.

Hài nhi cất tiếng khóc trào đời, hắn lại quay trở về, mang đến một tai họa kinh tâm động phách, cửa nát nhà tan, tất cả hào quang trên người Nguyên Trác, trong khoảnh khắc sắp mất mạng, chịu đựng ức hiếp, hắn vốn cho rằng có thể rời khỏi trần gian như vậy, nhưng y lại cứu hắn, gặp lại nhau, giữa hai người lại có thêm xích mích, rồi ở cùng nhau, khó hơn nữa đoạn …+

Cốt truyện không phải là bi kịch, chỉ là có chút tiểu ngược, Thần Thần viết hoàn toàn là ngọt văn có hay không, vì vậy chắc chắn sẽ không bi kịch đấy hở! ! Sợ bi kịch thân không cần sợ hãi rồi, có thể yên tâm đọc, chính lúc gặp mặt mang theo ngọt ngào đấy! !

†††

Chương 1: Tiết tử — Chương 2: Tân sinh — Chương 3: Tướng quân hồi phủ

Chương 4: