Đích huynh thừa dựng – Chương 1: Tiết tử

Đích huynh thừa dựng
Chương 1: Tiết tử
Editor: Shin (chungtolabengoan)
Beta: Raph


Trong thiên hạ có vô số truyền thuyết, nhưng trong số đó có hai truyền thuyết mà tất cả mọi người đều nói chúng là hư ảo không thật, chỉ có thể mãi mãi là truyền thuyết mà thôi…

Truyền thuyết thứ nhất nói đến một bộ tộc huyền bí, nam tử trong bộ tộc này nếu có thể gặp được người mình thực sự yêu thương, phó thác bản thân, ắt có thể sinh con đẻ cái; còn truyền thuyết thứ hai tương truyền rằng trong thiên hạ có một loại độc dược và một loại kỳ dược, có người nói đó là một loại cổ độc thất truyền(*), nghe nói sau khi ăn hai loại dược này thì cả hai mắt sẽ bị mù, vô phương cứu chữa, thế nhưng nếu sau đó cùng người mình yêu thương ân ái, có thể lần nữa có được ánh sáng, dược này tên là Giấu Tình. . .

(*) không thể lưu truyền lại cho đời sau

An Dương Nguyên Trác cũng đã từng cho rằng những truyền thuyết này không hề có thật, nhưng chỉ đến khi hai truyền thuyết được minh chứng ngay trên chính cơ thể của hắn, ngoại trừ thở dài nghĩ thế gian to lớn này chẳng có thứ gì là không thể, còn cảm thán làm bạn với cuộc sống của mình chỉ có đắng cay và mất mát.

Phủ Vân Sơn nguy nga, trước Đoạn Hồn Nhai, ngay phía trên đỉnh núi có ba người cùng xông vào đánh nhau dường như khó phân thắng bại, ánh đao bóng kiếm, khiến cho ngươi ta không tài nào mở mắt nổi, hai nam tử một đen một trắng tay cầm kiếm đánh nhau với một lão già tuổi đã trên năm mươi, người áo đen rõ ràng đã bị trọng thương, dần dần không đánh lại nổi và đang ở thế bất lợi, lão già kia đương nhiên cũng biết, thế nên mỗi một chiêu của lão đều hướng thẳng về phía người áo đen, bỗng nam tử áo đen bị lão già một chân đạp thẳng vào người.

“Nguyên Thác!” Người áo trắng kêu lên một tiếng, hắn muốn lui xuống để xem người áo đen bị thương ra sao, thế nhưng hắn lại bị lão ta cản trở, còn bản thân thì không thể phân thân được nên đành cắn răng tiếp tục chém giết cùng lão, một thân áo trắng như tuyết, theo gió mà hành động, hai gò má thanh tú đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, thân hình bỗng nhiên lảo đảo, sắc mặt càng lúc càng trắng bệch ra, một tay cầm kiếm tay còn lại đặt trên bụng.

Lão ta mặc một bộ cẩm bào, mái tóc điểm bạc, thoạt nhìn chừng năm mươi tuổi, đôi mắt hung dữ lại mang theo sát ý dọa người, phát hiện nam tử áo trắng lộ ra vẻ bất thường, khóe miệng lão bỗng giương lên một nụ cười lạnh, nâng đao ngăn thanh kiếm trên tay nam tử, nhìn thấy y phục nam tử lộ ra sơ hở, lão liền đánh một chưởng vào ngực hắn.

Hắn kêu lên một tiếng đau đớn, miệng phun máu tươi rồi lùi về phía sau vài bước, hắn quỳ xuống trước vách đá, một tay cầm kiếm cắm xuống đất, miễn cưỡng chống đỡ thân thể không ngã, tay còn lại siết chặt đặt dưới bụng, vẻ mặt hắn u ám đưa tay lau máu nơi khóe miệng.

“Đại ca!” Áo đen lúc trước so đấu bị một chân đá tung liền sợ hãi kêu lên, y lảo đảo muốn đứng nhưng bắp chân lại bị đá nhọn đâm sâu vào thịt tạo thành một vết thương khá lớn, máu chảy không ngừng cùng đau đớn khiến y không thể nào cử động.

Nam tử áo trắng ngẩng đầu nhìn lão ta, “Đức Thân Vương, ngài đúng là gừng càng già càng cay.”

“An Vương Nguyên Trác, đương gia(**) như ngươi đúng là hủy hoại uy phong tổ tông.” Đức Thân Vương lạnh giọng châm biếm, “Ta nhớ An Dương cha ngươi năm đó, cao minh làm sao, thế nhưng không ngờ lại ra quyết định sai lầm, không tưởng tượng được con của hắn lại thảm bại đến như vậy, phản bội nước nhà cấu kết với giặc, gia nghiệp tan nát, huynh đệ loạn luân, chậc chậc…”

(**) Đương gia: người chưởng quản gia nghiệp.

Đức Thân Vương nói xong thì liên tục lắc đầu, dường như đang tiếc hận thay cho tổ tông An Dương gia, tại sao có thể chấp nhận loại con cháu như vậy.

Sắc mặt An Dương Nguyên Trác dần tái xanh, rõ ràng Đức Thân Vương nói vậy khiến hắn rất đau đớn, hắn ngẩng đầu lên nhìn Đức Thân Vương rồi từ từ đứng dậy nhìn thân thể Nguyên Thác chỉ cách mình vài bước, sau đó hắn quay sang phía Đức Thân Vương nói: “Ta, An Dương Nguyên Trác đúng là đã làm tan nát hết uy phong của tổ tông, Đức Thân Vương nói chí phải. Nghe nói xưa kia Thân Vương ngài cùng gia phụ ta đã từng có giao tình, tính mạng An Dương Nguyên Trác ta, ngày hôm nay giao cho ngài, ngài muốn xử trí thế nào cũng được, chỉ cầu ngài giữ chút thể diện cho phụ thân ta, hôm nay thả cho Nguyên Thác một con ngựa, tiểu chất lúc này vô cùng cảm tạ.”

Nguyên Thác vội mở miệng hét một tiếng, “Đại ca, không được!” Thật sự không đáng, nhìn đại ca của mình bị Đức Thân Vương nói mà sắc mặt tái xanh, trong lòng Nguyên Thác thầm mắng chính bản thân thương tích đầy mình, cấu kết với địch phản quốc, làm cho gia nghiệp tan nát, huynh đệ loạn luân, mỗi một điều đều là do mình mà ra.

“Cha ngươi, ha, cha ngươi là ai mà ta phải giữ thể diện cho hắn, hôm nay bổn vương đến đây chính là muốn mang nghiệt chủng hai người các ngươi dẫn đi gặp cha mình.” Đức Thân Vương nghe Nguyên Trác nhắc tới cha của hắn thì sát ý trong mắt càng nồng đậm, dứt lời, lão vung đao phóng thẳng về phía Nguyên Trác.

Dường như Nguyên Trác đã sớm liệu trước điều này, hắn dựng thanh kiếm lên rồi nới lỏng chuôi kiếm, sờ tay vào ngực rút ra vài cây ám khí, hắn vừa chạy vừa vung tay ném về phía trước, mấy cây kim dài châm chính giữa mục tiêu, Đức Thân Vương bị thương khiến cho lửa giận càng hơn chứ không giảm, rồi mũi đao của lão đâm hoàn toàn vào ngực Nguyên Trác, hắn bị đẩy đi mấy bước, đứng trước vách đá lung lay như sắp đổ. Đức Thân Vương nhìn An Dương Nguyên Trác, vẻ mặt hung ác càng muốn mắng người, nhưng rồi ánh mắt lại nhìn vào vạt áo trắng của Nguyên Trác, ở nơi đó thấm đầy máu đỏ, đây không phải vết máu đang tràn lan trước ngực, vậy hẳn là…..

“Ngươi…” Đức Thân Vương nghi ngờ không thôi, dường như nhớ lại chuyện cũ, lão muốn mở miệng nói ra điều gì đó nhưng thuốc tê từ ám khí trên ngực bắt đầu phát tác, thân thể lão trực tiếp ngã lăn trên mặt đất…

Nguyên Trác phun ra một búng máu tươi, hắn thò tay rút ra thanh đao đang đâm trên bả vai, cảm giác giữa đùi mình có cái gì đó không ngừng chảy, trong lòng buồn bã, con cũng không cần phụ thân giống ca ca của con nữa phải không, cảm giác bụng dưới co rút đau đớn, Nguyên Trác tự cười an ủi, vậy thì phụ thân sẽ đi cùng con, con đừng sợ…

Theo tầm mắt Nguyên Thác, thân thể Nguyên Trác bắt đầu lay động, y nhìn toàn thân Nguyên Trác bị máu thấm ướt, một mảng bùn dưới chân bị nhuộm thành màu nâu, Nguyên Thác biết rõ đó là cái gì, trái tim đau như muốn nứt ra, Nguyên Thác lảo đảo đi về phía Nguyên Trác vài bước, giọng run rẩy mà nói: “Đại ca, đệ sẽ dẫn huynh đi tìm lão Tam, sẽ không sao đâu, nhất định không sao đâu.”

Nguyên Trác ngẩng đầu, liếc mắt thật sâu nhìn Nguyên Thác, hắn giật giật khóe môi, suy yếu nói: “Điều đại ca có thể làm, đều đã làm, thay ta sống thật tốt, An Dương gia giao cho đệ…”

Nguyên Trác nhắm mắt lại, khóe môi nhếch lên mỉm cười, thoạt nhìn trông thật buồn bã.

Nguyên Thác nhìn hắn rơi xuống sườn núi, nhưng không biết y lấy đâu ra sức lực, lắc mình một cái liền nhào tới vách đá nhưng chỉ nắm được một góc áo của Nguyên Trác, y nhìn góc áo nhuộm màu máu, không chút suy nghĩ, y liền đuổi theo Nguyên Trác nhảy xuống sườn núi…

Núi non điệp trùng cùng mây trắng, che khuất đi thân ảnh của hai người, đó chưa phải là kết thúc, cũng chẳng phải là bắt đầu.

.

.

Hoàn chương 1

Đích huynh thừa dựng – Sinh Thần

Đích huynh thừa dựng

Tác giả: Sinh Thần

Thể loại: Đam mỹ, cổ đại, loạn luân, trước khổ sau ngọt, tiểu ngược, HE, sinh tử.

Nguồn raw: tại đây

Editor: Shin (chungtolabengoan)

Beta: Raph

e194c50212fce1ec27747d1022b90bchge

Lưu ý: Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa

Văn án

An Dương Nguyên Trác, con trai trưởng đệ nhất thiên hạ Phú Thương, mười bốn tuổi chưởng quản gia nghiệp, mắt mù, trái tim chân chính, thầm sinh tình cảm với huynh đệ ruột thịt.

An Dương Nguyên Thác, con trai vợ lẽ, mười hai tuổi đi nhập ngũ, tám năm phấn đấu từ một tên lính hèn mọn lên vị trí tướng quân, là người quyết đoán, âm tàn, đoạn tình cự tuyệt với tình yêu, không còn động tình với bất kỳ kẻ nào.

Bởi vì thứ người kia dạy cho y, y cũng phải trả lại tất cả cho hắn…

Xa cách rồi lại tụ họp, sau khi giam cầm mọi chuyện, Nguyên Trác đã giành được quang minh ngắn ngủi, nhưng rồi hắn phát hiện trong bụng mình có sự biến đổi, thất vọng như mất tất cả, thế gian này vốn dĩ không cho phép tình cảm của hắn, và cả cơ thể của hắn nữa.

Hài nhi cất tiếng khóc trào đời, hắn lại quay trở về, mang đến một tai họa kinh tâm động phách, cửa nát nhà tan, tất cả hào quang trên người Nguyên Trác, trong khoảnh khắc sắp mất mạng, chịu đựng ức hiếp, hắn vốn cho rằng có thể rời khỏi trần gian như vậy, nhưng y lại cứu hắn, gặp lại nhau, giữa hai người lại có thêm xích mích, rồi ở cùng nhau, khó hơn nữa đoạn …+

Cốt truyện không phải là bi kịch, chỉ là có chút tiểu ngược, Thần Thần viết hoàn toàn là ngọt văn có hay không, vì vậy chắc chắn sẽ không bi kịch đấy hở! ! Sợ bi kịch thân không cần sợ hãi rồi, có thể yên tâm đọc, chính lúc gặp mặt mang theo ngọt ngào đấy! !

†††

Chương 1: Tiết tử — Chương 2: Cuộc sống mới — Chương 3:

[Bệ hạ, người như vậy rất dễ mất ta] Quyển 1. Chương 1

Bệ hạ, người như vậy rất dễ mất ta

Tác giả: Trung hoa thuyết thư nhân (người kể chuyện Trung Quốc)

Đế Vương Công x Tướng Quân Thụ

Văn án

Diệp Đinh: Bệ hạ, đệ nói với ca, ca bá đạo như vậy là sẽ chết lão bà đấy

Ngụy Uyên: …

Diệp Tướng Quân, tốt

Diệp Đinh: Ai? Chờ một chút, tại sao lại treo (có phải là lừa ko ạ???) đệ….

Quyển 1

Chương 1

Lúc đi vào Ngụy Uyên cầm theo một mảnh vải còn Diệp Đinh đang được quân y chăm sóc vết thương.

Thời tiết quá nóng càng khiến cho vết thương khó chăm sóc, rất dễ bị nhiễm trùng sinh ra thối thịt. Nhất định phải cắt phần thịt thối đó đi mới có thể sinh da mới.

Diệp Đinh nửa thân trần, nhìn thoáng qua thì thấy vân da đã hiện lên thành đường cong, hắn vốn có làn da trắng nõn, lên đường nhập ngũ hai ba năm cũng thấy rõ làn da đã rám đen. Nhìn mồ hôi chảy theo cái cổ thon dài của hắn, dọc theo ngực tinh tế chảy ngang qua eo rồi sau đó rơi vào trong quần lót, mắt nhìn cũng không thể thấy.

Hắn cắn một cái khăn gấp trong miệng, dung mạo xinh đẹp rủ xuống, trông hắn rất khó chịu, chỉ thấy mỗi lần quân y cắt phần thịt của hắn thì mới thấy hắn tú khí nhăn mày, mồ hôi chảy thành từng giọt đúng dịp nhưng tụ trên cằm thành vùng ướt át sau đó nhỏ giọt xuống.

Trong doanh trướng có mùi rất tanh chát, khó ngửi.

Lý quân y để con dao trong tay xuống, lúc này mới chắp tay nói: “Diệp Tướng Quân, phần thịt thối đã được loại bỏ, thuốc cũng đã đắp lên, tốt nhất mấy ngày tới ngài không nên vội vàng mà hãy nghỉ đủ hai ngày, dù sao vết thương phải được chăm sóc tốt mới có thể sớm bình phục.”

Diệp Đinh bỏ chiếc khăn trong miệng xuống, tùy ý lấy ra lau qua mồ hôi trên mặt rồi nói: “Làm phiền ngươi rồi.”

“Diệp Tướng Quân không cần khách sáo.” Lý quân y thu dọn đồ đạc, vừa muốn đi thì nhìn thấy Ngụy Uyên đứng ngay trước cửa liền vội vàng hành đại lễ, nói: “Điện hạ”

Ngụy Uyên khoát tay áo: “Không sao, ngươi vất vả rồi, mau lui xuống đi.”

Diệp Đinh không ngồi dậy được, khóe môi hắn mang theo nụ cười nhìn y, sau khi tất cả quân y rời đi hắn mới chậm chạp nói: “Nhị ca.”

Nhị điện hạ Hoa Quốc Ngụy Uyên, trước kia là hoàng tử được hoàng thượng yêu thương nhất, không ai có thể thay thế được.

Y và Diệp Đinh từ nhỏ đã nhận thức được, đánh nhỏ cho y làm thư đồng (???), lớn lên hai người cũng có quan hệ mật thiết với nhau.

Bằng những lời mà Diệp Đinh nói chính là cùng nhau qua cửa sổ, cùng nhau vượt qua thương, cùng nhau qua phần bẩn, cùng nhau chơi kỹ nữ (đoạn này ko biết nói thế nào =.=) đã thân thiết lại càng thân thiết hơn.

Lúc Tiên Hoàng băng hà là lúc Diệp Đinh và Ngụy Uyên đang ở Bình Tây Bắc, kết quả di chiếu của Tiên Hoàng bị tam hoàng tử Ngụy Chiêu dã tâm đem cướp sửa, chiếm đoạt toàn bộ đất nước vốn thuộc về Ngụy Uyên.

Lúc đó Ngụy Uyên nói với Diệp Đinh ba chữ: Ta muốn phản

Diệp Đinh cũng đáp lại y ba chữ: Đệ cùng Nhị ca.

Lời nói dư thừa so với hai người đều là nói nhảm, chỉ có một câu đệ cùng Nhị ca là đúng, Diệp Đinh lên đường với y đánh từ Ngọc Môn Quan đến Sơn Hải Quan.

Liều mạng hỗ trợ, nhưng cũng chỉ cần như vậy.

“Lúc trước cho ăn chiêu, chạm nhẹ vào ngươi một cái mà ngươi đã la hét kêu đau. Bây giờ đặt con dao trên người, trái lại ngươi không la hét nữa sao?” Ngụy Uyên đi vòng qua sau lưng Diệp Đinh, y kéo dây thắt từ trên đầu hắn xuống, lập tức mái tóc xanh dài như thác nước của hắn xõa xuống một bên tay, quả nhiên mái tóc thật đẹp như tơ như lụa.

Diệp Đinh chậm rãi quay ra đằng sau, nói: “Lúc trước là do lừa nhị ca uống rượu, mà trong quân lại cấm rượu không cho uống, đệ còn quát mấy người kia có miệng để làm gì vậy, thật là vô ích lãng phí công sức.”

Nói đến rượu, sắc mặt Diệp Đinh liền đỏ bừng lên, có chút mất tự nhiên.

Ngụy Uyên dừng tay một lát, sau đó y tán mái tóc dài của hắn ra rồi dùng ngón tay sửa sang lại thật tốt, buộc tóc lên cao, cái cổ trắng nõn của hắn ở ngay bên tay y, điều đó rất đáng chú ý làm cho y không nhịn nổi mà dùng đầu ngón tay vô ý chạm một cái.

Diệp Đinh liền rụt cổ, có chút giật mình né tránh tay của y, hắn giả bộ bình tĩnh cầm chén trà lạnh lên cúi đầu muốn uống nhưng lại bị y nắm giữ cổ tay.

“Không phải mấy ngày này dạ dày không tốt sao? Uống ít nước lạnh thôi.” Giọng nói Ngụy Uyên có phần cưng chiều (*uốn éo uốn éo* mới chương đầu đã ngọt vậy là ẻm thụ hư ra đó, kkkk)

Diệp Đinh lạnh nhạt cười hai tiếng, tránh tay của y: “Nhưng thời tiết nóng như vậy càng không thể uống nước nóng, trà lạnh cũng được mà, nếu trong dạ dày cảm thấy khó chịu thì cũng phải dồn nén.”

Ngụy Uyên nhìn sắc mặt của hắn không được tự nhiên, không nhịn được mà khẽ nhíu mày, một lát sau mới nói: “Vu Nhược, đêm đó thực sự đã say rượu…”

Diệp Đinh chợt đứng lên, giống như hỏa thiêu cái mông liền lắp bắp nói: “Nhị ca! Đệ nhớ rồi, hôm nay không luyện binh! Đệ phải ra thao trường ngay không thì đám người kia lại lười biếng.”

Dứt lời, hắn nhanh như chớp liền không thấy đâu.

Ngụy Uyện nhịn không được mà cười khổ, hai tháng qua hễ nhắc tới chuyện này là Diệp Đinh lại bỏ trốn gay gắt, hắn chưa bao giờ để y có cơ hội mở miệng.

Có trời mới biết hắn có bao nhiêu dũng khí muốn làm rõ với y, đêm đó không phải rượu say làm rối loạn cương thường (???) mà hắn thật sự….. thật sự rất muốn y.

Bệ hạ, người như vậy rất dễ mất ta – Trung Hoa Thuyết Thư Nhân

BỆ HẠ, NGƯỜI NHƯ VẬY RẤT DỄ MẤT TA – 陛下, 你这样很容易失去我

Tác giả: Trung Hoa Thuyết Thư Nhân (người kể truyện Trung Hoa) – 中华说书人

Thể loại: Sinh tử văn, cổ, đế vương công x tướng quân thụ

Độ dài: Mấy quyển ý nhỉ???

Dịch: Shin (chungtolabengoan)

Biên: Raph

†††

Văn án

Diệp Đinh: Bệ hạ, ta nói với người, người bá đạo như vậy là sẽ chết lão bà đấy

Ngụy Uyên: …

Diệp tướng quân, tốt

Diệp Đinh: Ai? Chờ một chút, tại sao lại treo ta…

†††

Quyển 1

Chương 1

[Convert] [Yên hoa hạng liễu] Chương 4: Đồ ăn

Yên hoa hạng liễu
Quyển 1: Phồn hoa phù trần
Chương 4: Đồ ăn
Converter: Shin (chungtolabengoan)


Muốn gật đầu nhưng lại rất mâu thuẫn giống như lắc đầu “Làm sao vậy? Có phải hay không mất hứng?” Cặp kia bị thương ánh mắt nhìn ta.

Ta không rõ tại sao như tất cả đều là được an bài tốt cũng như “Thiên, ta… tại sao cảm giác gì khó như vậy chịu?” Hắn cũng chỉ là cười cười, thế nhưng ta cũng là thấy được khóe miệng của hắn bên cạnh đau khổ.

“Khó chịu? Ở đâu khó chịu?” Hắn giữ chặt tay của ta ánh mắt ánh mắt nhìn ta.

Ta có hơi hé miệng, muốn nói cái gì như trước vẫn không có nói ‘Ai, được rồi đến cuối cùng vẫn là phải rõ ràng.’ “Yên nhi ngươi là mất hứng sao?” Hắn kéo qua bên eo của ta mở miệng đã nói nói.

Ta cũng chỉ có thể khổ tâm mà cười cười: “Ở đâu mất hứng?” Cười ôm lấy hắn, hai tay vòng qua bờ vai của hắn tựa vào hắn rắn chắc trên bờ vai, đột nhiên thực sự muốn tất cả đều bình tĩnh trở lại, nhắm mắt lại trong lòng mọi thứ đều tại thăng hoa.

Rõ ràng hắn mọi thứ đều không nhớ rõ, nhưng vẫn gặp ta cảm giác họ đã từng là như vậy yêu nhau.

Bên tai dần dần hồi tưởng lại giọng nói của hắn: “Yên nhi ta sẽ yêu ngươi cả đời.” Mặc dù nhỏ giọng nói nhưng ta nghe nhìn thấy tận mắt, cười tiếp tục ôm hắn, đợi đến lúc bản thân ý thức mờ nhạt lúc ta đã quên mất mình rốt cuộc thân ở nơi nào.

Ban đêm khi bản thân lần nữa mở to mắt lúc chỉ có thể lén lút nhìn thấy ngoài cửa sổ xuyên qua một tia ánh trăng, bên cạnh chính là Tường Thiên.

Ta vươn tay sờ lên hắn tốt hơn khuôn mặt “Thiên. . .” Tiếng gọi này tại bên tai của ta thật lâu quanh quẩn.

Mở trừng hai mắt bỗng nhiên trên người mình tay liền lén lút đem mình ôm chặt, ta thiếu chút nữa cười ra tiếng vốn dĩ hắn cũng có đáng yêu một mặt.

Cuối cùng nhìn ngoài cửa sổ ánh trăng lén lút chui vào tầng mây ta mới ngủ lấy. Sáng sớm tỉnh lại là lúc đã sớm mau buổi trưa rồi” hoàng hậu ngươi đã tỉnh?” Đập vào mắt chính là Bình Nhi.

Ta cười: “Bình nhi, ta đói bụng!” Nói xong chỉ thấy Bình nhi lén lút mà cười cười.

“Nô tài biết rõ hoàng hậu đói bụng đã sớm lại để cho ngự thiện phòng chuẩn bị đồ ăn!” Nàng nói qua liền lại kéo tay của ta bỏ đi trên người ta chỉ mặc một bộ y phục. Nhưng vì sao trong mắt của nàng không cười ý?

“Muốn khóc liền khóc lên đi!” Bỗng nhiên buột miệng nói ra mà nói nàng lại càng hoảng sợ.

‘Bịch’ một tiếng nàng liền quỳ trên mặt đất vội vàng cúi đầu xuống nói ra “Hoàng hậu thứ tội!” Ta cười cười: “Không có trách ý của ngươi, ta không biết mình nói sai rồi, chẳng qua là cảm giác trong lòng ngươi rất thống khổ.” Vừa nói xong nàng liền khóc lên.

“Hoàng hậu. . .” Hai chữ này nàng nhẫn nhịn rất lâu mới nói ra đến “Hoàng hậu. . .” Nàng lại nói một lần, ta đã không rõ ý tứ của nàng.

“Bình nhi ngươi làm sao vậy?” Ta vươn tay kéo nàng đứng lên cũng là bị nàng ôm lấy.

Nàng một mực khóc một mực khóc, đến lúc quần áo đều dính đầy nước mắt của nàng.

“Hoàng hậu, Bình nhi rất đau khổ, thật là khó chịu, Bình nhi đã mất đi cuộc đời thích nhất người, cũng đã mất đi bảo vệ hoàng hậu khả năng, ô ô. . .” Ta thõng xuống tầm mắt, nhẹ nhàng vỗ nàng run rẩy lưng. .

“Xin lỗi. . .” Động chạm đến chuyện thương tâm của nàng tình cảm rồi.

Cuối cùng nàng buông ra ta, lắc lắc đầu nói “Không có sao.” Lúc nói trên khuôn mặt lại lộ ra dáng tươi cười, nụ cười này rồi lại là thật tâm đấy.

“Ừ!” Ta sờ lên đầu của nàng, nàng cười càng vui vẻ hơn rồi, thật giống như ta a mới là nàng chính thức thích người.

Ngoài cửa sổ lá cây cũng bắt đầu rơi xuống, gió nhẹ từng trận thổi qua nàng nhẹ nhàng thở dài một tiếng: “Mùa thu chính trực hỗn loạn thời tiết.” Ta cái hiểu cái không: “Chẳng lẽ muốn chuyện gì phát sinh sao?” “Hoàng hậu chẳng lẽ không biết sao? Phương bắc Man tộc muốn tiến công rồi.” Trên mặt của nàng hạ xuống cô đơn biểu lộ.

Ta cũng chỉ có thể hướng phía cửa sổ nhìn ra ngoài lại một trận gió nhẹ thổi qua, ngoài cửa sổ lá rụng lại bị từ từ thổi bay. .

“Vậy sao? Bình nhi ta muốn đi ra ngoài đi một chút!” “Vâng!” Mặc xong quần áo hai người lẳng lặng đi dạo trong sân.

Tầm mắt rơi vào đã héo rũ lá rụng lên, yên tĩnh chờ đợi thời gian trôi qua, có lúc nàng nhiều lần nhìn về phía ta, ta cũng chỉ xem như không có gì cả thấy.

Ánh mắt theo lá rụng bay xuống phương hướng nhìn lại, thỉnh thoảng cũng có thể thấy xanh biếc lá rụng. .

“Nương nương bên ngoài trời lạnh chúng ta vào đi thôi.” Ta vừa cười vừa nói: “Không tồi, ngươi muốn là cảm thấy lạnh liền vào đi thôi, ta muốn lại đứng một lát.”

Nàng hơi hơi nhíu mày: “Hoàng hậu, người đây là muốn sinh bệnh đấy.”

Ta lắc đầu: “Tất cả cảnh vật thật như vậy quen thuộc, chỉ là sẽ khiến ta nhớ tới. . .” Ta vừa nói tới chỗ này, chỉ thấy Bình nhi như bị nhập linh hồn bình thường ngây ngốc đứng ở nơi đó, sau đó ta cũng chỉ là cười lắc đầu: “Thiên nói ta là hắn hoàng hậu, vì vậy trước kia chúng ta nhất định là ở chỗ này sống rất vui vẻ.” Sau đó Bình nhi cũng chỉ cười cười cũng không nói gì. .

Một mình vào phòng, nhìn bên cạnh tiểu nha đầu giống như rất lạnh bộ dạng cũng không đành lòng làm cho nàng lại đứng ở danh tiếng trong.

“Bình nhi, chúng ta đi ngự thiện phòng đi một chút đi!” Đột nhiên cao hứng hứng thú nhưng là để Bình nhi nha đầu kia ngây dại.

“Hoàng hậu như thế nào muốn đi nơi nào rồi hả? Hoàng hậu nếu muốn ăn cái gì nô tài làm cho người ta làm mang tới là được.” Ta nhìn nàng kia mở hồn nhiên mặt: “Muốn cho Thiên tự mình làm ăn trưa, hơn nữa ngự thiện phòng tương đối ấm cùng chúng ta qua đi một chút, một mực đứng ở phòng ngủ cũng không phải chuyện.” Cuối cùng nàng cũng chỉ có thể chu há miệng cùng ta đi đến ngự thiện phòng.

Khi ta bước ra cửa bước chân đầu tiên Đức Lan công công hãy cùng tại phía sau của ta, nhưng mà Bình nhi dường như không thích hắn, cảm giác rất là ghét Đức Lan công công.

“Hoàng hậu, người muốn cho Hoàng Thượng tự mình làm ăn trưa sao?” Nghe Đức Lan công công giọng nói cảm giác giống như là đang nghe thấy người nọ khinh bỉ giống như.

“Đúng vậy a! Chẳng lẽ công công chưa cung cấp bản thân đã từng thích người đã làm ăn? Còn là nói công công. . .” Cuối cùng những lời này ta không có nói ra, mà sau lưng Bình nhi cũng cười nở hoa, bụm lấy miệng nhỏ của nàng len lén tại đằng sau ta cười.

Đức Lan công công bắt đầu đỏ mặt nhìn ta, nhưng thật hai người chúng ta ánh mắt chạm nhau sau đó hắn vội vàng dời đi ánh mắt.

Ta cũng chỉ khẽ mỉm cười, tuy rằng không biết chuyện gì xảy ra, nhưng mà chính là cảm giác này thật ra không cần phải sợ hãi, ta chính là ta không phải người lạ, ở đây tuy rằng làm cho người ta cảm giác thật nặng nề nhưng lại có một người đáng yêu nữ hài tử còn có Thiên. .

Bốn mắt tương trừng cuối cùng vẫn là đã đến ngự thiện phòng, gạch đỏ xanh ngói hướng nhìn lên đi sương mù lượn lờ. .

“Hoàng hậu nương nương giá lâm!” Đức Lan công công một tiếng này ngược lại là cho tất cả ngự thiện phòng người đã mang đến kinh ngạc.

Nhìn xem những cái kia quỳ xuống người, ta nhướng mày rõ ràng tất cả mọi người có thể trở thành bạn bè đấy, bọn họ nhưng lại quỳ lạy tại dưới chân của ta.

“Đứng lên đi!” Ta nói nói.

Nhìn bọn họ đứng lên rồi lại là không có người ngẩng đầu: “Ở đây ai là đầu bếp hay sao?” Ta cũng chỉ có thể gắng gượng làm mở miệng.

Bỗng nhiên một cái vẻ mặt tươi cười nam tử đứng dậy, nhưng chỉ là đi ra một bước nhỏ.

“Hoàng hậu, nô tài là cả ngự thiện phòng đầu bếp đấy, hoàng hậu thật muốn ăn cái gì sao? Nô tài cái này làm cho người ta làm.” Hắn tuy rằng nói như vậy thấy, nhưng mà ta cũng là thấy được hắn đầy người mồ hôi, khó trách hắn không dám sát lại ta quá gần.

“Ta nghĩ tự mình làm, giúp ta chuẩn bị vài thứ là tốt rồi, các ngươi đều dưới đi nghỉ ngơi đi.” Bỗng nhiên giữa bọn hắn rõ ràng đều quỳ lạy tại dưới chân của ta, thế nhưng là trong lòng ta không có bất kỳ xao động.

“Hoàng hậu thứ tội, có phải hay không nô tài làm ăn không ngon kính xin hoàng hậu thứ tội.” Ta bất đắc dĩ chỉ có thể cười cười: “Không có, chỉ là của ta chính tay cho Thiên làm một bữa ăn ngon đấy, nếu như các ngươi không nghĩ tiếp như vậy liền ở bên cạnh giúp ta đi!” Nói xong liền đi vào, sau đó đầu bếp cũng đứng lên, hướng về phía người đứng phía sau phất tay một cái.

“Đi!” Sau đó liền chạy tới một chỗ đám đông.

Sau đó ngự thiện phòng tỏa ra chưa từng có qua mùi vị.

Ta hài lòng nhìn một chút trong nồi đồ ăn, mặc dù mùi vị rất thơm cũng không biết ăn cảm giác thế nào.

Bình nhi ở một bên cười, đây là ta xem qua nàng đẹp nhất dáng tươi cười, nha đầu kia rất đáng yêu cũng rất thành thật, nhưng lại nhiều hơn một phần bi thương, ta không biết thương thế của nàng đau buồn từ đâu mà đến cũng không biết trong lòng của nàng rốt cuộc có chuyện gì.

Nàng nhìn ánh mắt của ta và những người khác khác nhau, ngự thiện phòng người nhìn cảm giác của ta giống như là sợ hãi, Đức Lan công công nhìn ánh mắt của ta liền là một loại khinh bỉ, Thiên nhìn ánh mắt của ta liền là một loại ý nghĩ – yêu thương, mà Bình nhi nhìn ánh mắt của ta giống như là hoàn toàn chờ đợi sùng bái cùng đau buồn.

Trong chuyện này cảm tình nhưng là ta chưa từng cảm thấy qua đấy, dường như đã từng cũng có một đoạn từng trải đi.

“Hoàng hậu!” Đầu bếp gọi ta một tiếng, ta nhìn hắn khuôn mặt dáng tươi cười “Ừ!”

“Hoàng hậu người muốn hành tây!” .

“Để ở đó đi!”

“Vâng!” Bữa tiệc này đồ ăn ta không có tác dụng thời gian quá dài làm, chỉ là một lát sau thuận tiện rồi, hình như tất cả đã từng xảy ra qua, mặc dù không có ăn tự ta tự tay làm gì đó, nhưng lại có thể biết rõ mùi vị nhất định là Thiên thích, nhất định là Thiên yêu thích đấy.

 

 

[Convert] [Yên hoa hạng liễu] Chương 1: Thiêu sống

Chương 1 : Thiêu sống

Converter: Shin (chungtolabengoan)


Sinh mệnh con người như mây khói hoa như trong nháy mắt tiêu tan, người nào cũng không biết sau một khắc sinh mệnh hay không còn sẽ ở, ai có thể biết rõ mình là hay không sẽ sống được lâu dài.

Tí tí tách mưa to xuống đầy toàn bộ rừng trúc, ban đêm bầu trời dường như còn lạnh lẽo, làm cho người ta muốn kéo quần áo chặt chẽ bao lấy cơ thể, đợi đến lúc lấy lại tinh thần một lúc đó, sấm vang thông thiên bên cạnh.

Một đạo bạch quang chợt lóe qua bầu trời, toàn bộ mặt đất phát ra màu trắng bạc mang bạch sắc quang. .

Mưa vẫn vẫn còn Tí tí tách rơi xuống, dường như không có bất kỳ muốn dừng lại bước.

Mở mắt lúc đó, chỉ cảm thấy như còn hư ảo.

Ta là ai? Nhìn xem hai tay của mình, một đôi trắng bệch hai tay, giật giật ngón tay có chút cứng ngắc, nhìn quanh bốn phía, nơi này là chỗ nào? Vì cái gì ta lại ở chỗ này? Vì cái gì ta cái gì đều không nhớ rõ? Giọt mưa đánh rơi vào trên người rất đau, vươn tay, giọt mưa rơi ở trên tay dần dần rơi đầy cả hai bàn tay.

“Ta. . .” Vốn dĩ ta có thể nói chuyện, thế nhưng là vì cái gì chính là cái gì đều nhớ không nổi.

Nơi này là nơi nào? Nhìn quanh bốn phía, mờ tối bầu trời lại để cho tầm mắt của ta có chút mơ hồ, trong tay nước mưa lảo đảo ngã trên mặt đất nhìn xem tay nhẹ nhàng chạm tới một lạnh buốt đồ vật.

Hình cầu đấy, thật lạnh mau không phải là nhỏ nhưng cũng nói không phải là thô chắc.

Ta đem nó lại gần hơn cẩn thận dùng yếu ớt tia sáng nhìn nó.

Vốn dĩ chỉ là một cây cây trúc, thứ lỗi ta còn là biết rõ đây là cây trúc.

Run run rẩy rẩy đứng lên, dẫm lên bước chân giống như có lẽ đã mắc kẹt trong bùn đất, dưới chân truyền đến từng cơn đau đớn.

Cúi đầu xuống dưới chân không có giầy, trên người chỉ có mỏng quần áo, tay cũng truyền đến lạnh như băng cảm giác, dường như mình giống như là một cái xác không hồn giống như.

Hốt hoảng trong còn nhớ rõ con đường tuyến nhưng lại nghĩ không ra, đầu men theo trí nhớ của mình đi lên phía trước đi.

Đợi đến lúc lấy lại tinh thần lúc sau đã đi ra khỏi cánh rừng, chân trời cũng dần dần chiếu lên đỏ rực màu ánh sáng.

Phía chân trời ánh sáng dần dần chiếu lên, “Ô. . .” Che mắt tia sáng chói mắt chiếu sáng ta.

Cảm giác thật ấm áp, khẽ mỉm cười lộ ra ngọt ngào nụ cười, dường như tất cả cũng không phải là quá xấu xí.

Đi bộ đang dọc theo đường, mặc dù không có bất kỳ ký ức cũng chỉ có thể cùng tìm ý thức của mình đợi đến lúc cảm giác mệt mỏi ngồi xuống nghỉ ngơi một lát.

Chạm vào bụng không có dài bất kỳ cảm giác gì, nhưng mà ̣ mở hai tay lúc vẫn như cũ còn lạnh như băng một cái.

Nhìn chân trời sáng chói ánh sáng dường như tại hướng về phía ta vẫy chào, mỉm cười đi trên đường dần dần hướng phía trước đi.

Dừng bước lại một lúc ta thật sự không biết mình rốt cuộc là ở nơi nào, thanh âm huyên náo, khiến ta cảm thấy khó chịu, trong lòng khó chịu.

“Ngươi biết không? Nghe nói hoàng hậu cũng bị xử tử hình rồi!” Xem phía trước người kia vẻ mặt khó có thể tin nam tử.

“Có đúng không? Làm sao có thể không phải nói Hoàng Thượng rất yêu hoàng hậu sao? Làm sao có thể chưa đầy hai năm đã xử tử hình phạt?”

“Nghe thấy hoàng hậu và người khác cấu kết bị Hoàng Thượng phát hiện!”

“Cái gì không thể nào! Hoàng hậu vốn không có khả năng khả năng a! Hơn nữa Tứ Mạch tộc người vốn không thể nào được xử người mình yêu.” Tứ Mạch? Ta nghe được hai chữ này, Tứ Mạch là cái gì? Ta không rõ, ta tiếp tục đi lên phía trước, sột sột soạt soạt cũng chỉ có thể nghe được bọn hắn một chút giọng nói.

“Đã đúng a! Hoàng hậu vốn không có khả năng khả năng bị xử hoàng thượng.” Sau cùng ngoài người trả lời tiếng ta không có nghe được.

Đi chân trần đi trên đường, sợi tóc toả ra trên không trung.

Thỉnh thoảng có người gặp quay đầu lại liếc lấy ta một cái thế nhưng cuối cùng cũng chỉ là bất đắc dĩ quay đầu đi, ta cũng chỉ có thể nghe được những người kia nói chuyện giọng nói.

“Người kia thật giống a. . .” Thật cái gì? Ta giống ai? Ta là ai? Không rõ, ta chỉ có thể đi thẳng xuống phía dưới, đến khi đằng trước đường bị lấp kín lúc ta mới ngẩng đầu nhìn liếc cái thế giới này.

“Anh biết mình đã phạm gì sai lầm không?” Đó là một người có khôi ngô khuôn mặt nam tử.

“Ta. . .” Ta thấy người kia bị rớt tại mười chữ với

Thật là đẹp dịu dàng nhìn qua cũng biết là vị mỹ nam tử. .

“Anh chẳng lẽ còn không sám hối sao?” Chỉ thấy người kia bị ràng buộc nam tử lắc đầu một cái trên mặt nhưng lại treo một nụ cười.

“Yên nhi. . .” Bên tai bỗng nhiên tiếng vọng lại lên một thanh âm.

Quay đầu lại nhìn người kia bên cạnh nam tử, và phía trên kia nam tử có vài nét giống nhau.

“Yên nhi. . . Thực xin lỗi đến cuối cùng ta vẫn như cũ không có cái kia khả năng cứu ngươi!” Ta không hiểu người này rốt cuộc là có quan hệ gì.

Ta vẫn nhìn người kia ở trên giá thiêu một màn, nhìn xem người kia mỹ nam tử bị lửa sáng rực đốt, thế nhưng nụ cười trên mặt không có bất kỳ giảm bớt bất kỳ một phần.

Đợi đến lúc tan biến hết lúc chỉ thấy người kia mỹ nam tử môi nhẹ nhàng mấp máy “Ta yêu ngươi” . Ba chữ này ta xem đã hiểu, nam tử yêu người kia anh tuấn nam tử.

“Yên nhi. . .” Bên cạnh nam tử cuối cùng lại phát ra thê thảm giọng nói, nhưng mà ̣ ở trên giá thiêu nam tử đó là cười cười.

Ta khó chịu, không biết vì sao ta rất muốn khóc, ta quả thật đã khóc.

Nước mắt đầy mặt của ta, thế nhưng là trước mặt ánh lửa chiếu sáng ta, nhưng lại như không có bất kỳ độ nóng, không có đem ta ấm áp ở.

“Yên nhi?” Bên tai lại là tiếng vọng lên người kia quen thuộc tiếng kêu. Lúc này đây ta nghe rõ ràng, nam tử kia như đang bảo ta. Ta Quay đầu lại nhìn hắn một cái chỉ thấy nam tử kia ôn nhu cười, sau một khắc ta đã rơi vào người kia ấm áp ôm ấp hoài bão.

“Ta? Yên nhi?” Hắn là lại kêu người nào? Ta không biết, ta không phải là Yên nhi. . . Nhưng mà ta là ai? Ta không rõ, ta không muốn biết. Do dự nhìn xem phía trước, ta bắt đầu khó chịu bắt đầu muốn khóc.

“Yên nhi, không nên lại đi!” Hắn nói cái gì? Để cho ta không cần đi?

“Ta. . . Anh nhận lầm người!” Ta biết rõ hắn nhất định là nhận lầm người.

Ta “Sẽ không đâu! Ngươi Yên nhi!” Hắn một tiếng này đặc biệt lớn tiếng chỉ là liền tại ở trên giá thiêu người cũng nghe được rồi. không phải là Yên nhi, ta không biết mình rốt cuộc là người nào.

Khi ta Quay đầu lại thời điểm ta và nam tử kia ánh mắt đối mặt, người kia ánh mắt giống như một đôi ưng nhãn giống nhau như vậy bén nhọn còn chướng mắt. .

Hắn cau mày, nụ cười trên mặt dần dần nở rộ, ta thấy được người kia tà ác đồ vật.

Dường như tại nói cho ta biết không nên tới gần hắn “Yên nhi chúng ta rời khỏi nơi đây, rời khỏi nơi này không nên lại để cho Long Tường Thiên tìm được ngươi!” Hắn như vậy nói qua đã đem ta ôm lấy mang cách xa nơi này ta. .

Nhưng mà ̣ ta vẫn vẫn còn nhìn nam tử kia, không biết vì cái gì ta đó là thấy được vật gì đó khác.

Khổ sở? Thất lạc? Vẫn còn thất vọng? Dường như cũng không phải nhưng mà cảm giác vẫn đều có như thế.

Ta mở to ánh mắt nhìn xem hắn “Yên nhi?” Ôm ta nam tử kêu ta một tiếng, ta thu hồi đối với trên đài nam tử ánh mắt nhìn về phía ôm ta nam tử.

“Yên nhi quên hắn! Hắn không phải là ngươi nên đi yêu người!” Ta nghe cái này hắn mà nói, không hiểu hắn đang nói cái gì, ta yêu hắn? Ta đâu có yêu trên đài người.

“Công tử ngươi nhận lầm người!” Ta vốn không thể nhận thức hai người bọn họ là ai? Ta đã không gọi Yên nhi. . . Dường như vấn đề này lại bắt đầu vây quanh ta, ta tên gì ta là ai? Chẳng lẽ sẽ không có người nói cho ta biết không?

“Không biết! Ta sẽ không nhận lầm người đấy!” Hắn mang theo ta bay cao ra giữa người bầy.

Ta xem chúng ta dần dần rời xa đám người cũng dần dần biến mất tại toàn bộ trấn rơi trong. .

Đám người dần dần trước mắt của ta biến mất, tại hắn trên lưng ta vô cùng an tĩnh, chỉ là một mặt nhìn dưới mặt đất đám người và nhà cửa.

Đến khi hắn cho ta xuống ta mới bị thả trên mặt đất “Yên nhi!” Hai tay của hắn ôm thật chặc hai vai của ta, kêu người kia không thuộc về tên của ta.

“Ta không phải là Yên nhi!” Ta vô tội nhìn hắn, ta không muốn trở thành là vì được kêu là Yên nhi người. .

“Ngươi. . .” Nam tử nhìn quanh ta, tuy rằng và Yên nhi trương giống như đúc nhưng mà ̣ là không có Yên nhi loại của cao quý cảm giác cũng không có cái loại đó Duy Ngã Độc Tôn cảm giác. Yên nhi rất dịu dàng thực sự rất lấy hắn từ ta làm trung tâm.

“Ngươi không phải là Yên nhi. . .” Không sai ta phải không là Yên nhi, ta không phải là cái kia gọi là Yên nhi người, tuy rằng không biết chính mình là ai nhưng mà: “Ta quên ta là ai, ta về sau có thể sử dụng Yên nhi tên không?” Quên mất, từ lâu quên mất, ta là ai.

Chỉ thấy nam tử kia mỉm cười, rồi lại không cười đáp trong lòng cũng không cười được trong mắt “Tự nhiên.” Ta ngơ ngác nhìn hắn, hắn nói tự nhiên, như tốt ý tứ không? Ta cũng chỉ là cười cười, ta nổi danh rồi. .

“Hắn tên Vân Yên, sau này ngươi chính là Yên nhi, của ta Yên nhi!” Hắn nói qua mở hai tay ôm thật thặt ta.

Ta ngơ ngác đứng ở tại hắn trong ngực, nhớ tới hắn vừa rồi vẻ mặt, người kia là có ý gì?

“Ta là nam tử.” Hắn nghe được ta những lời này, chỉ lắc đầu. .

“Yên nhi cũng là nam tử, coi như là nam thì sao? Chẳng lẽ không thể yêu không?” Nghe được lời của hắn, ta cảm giác mình thật giống có chút đã hiểu thì ra yêu là cái dạng này, chẳng phân biệt được giới tính.

“Ta là Long Tường Hi, nam tử kia gọi là Long Tường Thiên, về sau thấy hắn nhớ kỹ không nên tin lời của hắn!” Ta không muốn lại làm cho ngươi bị lừa Yên nhi!

Sau này cho dù ngươi không phải là Yên nhi, ta cũng sẽ dùng cuộc đời của ta vì ngươi, Yên nhi ngươi sau này chính là một người Yên nhi.

[Yên hoa hạng liễu] Chương nhử mồi

Vân Yên: (đau lòng) Phục Thiên Kiền là bí mật ngươi nhất định phải giúp ta trông coi!

Cung nữ: (đau khổ) hoàng hậu. . . Còn ngươi thì sao? (trong nội tâm: Hoàng hậu ngươi đây cũng là việc gì mà phải làm như vậy)

Vân Yên: (nhỏ giọng) ta sao? (nghiêm túc) ta không biết, ngươi nhớ kỹ cho dù Hoàng Thượng hỏi ngươi nói cái gì ngươi nhất định không thể nói biết không?

Cung nữ: Được! Ta hiểu!

Vân Yên: (đau lòng) ừ! Sau này ta có chuyện gì xảy ra cũng không muốn lo lắng không nên vì ta đau lòng, ta không đáng!

Cung nữ: Hoàng hậu. . .

(ầm ĩ tiếng bước chân dần dần vang lên, cuối cùng có trật tự dừng lại)

Thái giám: (lớn tiếng phẫn nộ nói ra) người đâu đem hoàng hậu bắt lại!

Cung nữ: (hét) hoàng hậu! ! !

Vân Yên: (nhỏ giọng trong mang theo chút ít tiếng khóc) ta, rời đi!

(trong đám người tiếng ồn ào)

Giáp: (nhỏ giọng) nghe nói Hoàng Thượng muốn đem hoàng hậu chỗ lấy thiêu chết!

Ất: (không thể tin được) không phải chứ!

Giáp: Thật sự! Hoàng hậu đã bị áp đi pháp trường rồi!

Ất: Làm sao có thể sự tình, hoàng hậu còn yêu mến Hoàng Thượng! Cho dù hoàng hậu là nam tử!

Giáp: Ai biết a! Đi chúng ta đi nhìn xem!

(lộn xộn tiếng bước chân)

Vân Yên: (trong nội tâm: Tường Thiên, sau này ta như cũ vẫn còn gặp yêu ngươi! Còn ngươi thì sao? Thế nhưng ta cũng rốt cuộc sẽ không dịch chuyển, chỉ có thể chìm đắm vào nhân gian trọn đời không được siêu thoát! )

(một trận gió thổi qua. . . Ngọn lửa dần dần dâng lên)

Cung nữ: (khóc hét lên) hoàng hậu! ! ! !

(trong đám người)

Nam tử: (si ngốc) Hắn là ai vậy? Vì cái gì với ta giống hệt? Hắn hình như muốn chết? Vì cái gì không có người cứu hắn?

Một trận dịch chuyển một trận lại yêu, đáng tiếc đến cuối cùng vẫn như cũ vô ích đùa giỡn đợi đến lúc chỉ còn nước mắt!

Phục Thiên Kiền là bí mật vĩnh viễn cũng sẽ không còn có người biết rõ!

(tháng 2 ban đầu thân tình kính dâng. . . Không thích tắt liền websites! Cám ơn! )