[Bất đắc bất vi hoàng] Chương 1: Thái Hậu muốn được sủng ái

Bất đắc bất vi hoàng
Chương 1: Thái Hậu muốn được sủng ái
Dịch + Biên: Team Crescent Moon


“Nhạn, ta vẫn muốn!” Bạch Lạc Tuyết đưa tay giữ cổ nam nhân, liếm môi hắn, chưa thỏa mãn dục vọng mà nói.

“Cái tên Tiểu yêu tinh này, ngươi còn muốn ép khô ta a!” Tập Phi Nhạn đưa lưỡi dẫn dắt Lạc Tuyết Đinh Hương quấn vào trong miệng, tinh tế nhấm nháp.

Một đêm xuân – sắc, dâm nhạc sục sôi, vạn phần mê hoặc.

Ngày hôm sau tỉnh lại, Bạch Lạc Tuyết mở to hai mắt. Hắn nhìn xung quanh nhưng chỉ thấy một màu vàng mộng như ảo cùng một màn sương khói, thân thể ngủ trên long sàng điêu khắc đầu rồng, hai bên khung giường được nạm bằng vàng khá tỉ mỉ.

Bản thân nhất thời nhẹ như tơ lụa, hắn đưa mắt nhìn lại, thân thể giờ đây như bị bao phủ bởi một lớp sương mỏng, da thịt mềm mại bóng loáng, nhìn thẳng mà không ngại.

Bạch Lạc Tuyết mở to hai mắt, đưa tay nhéo nhéo khuôn mặt của mình, mới phát hiện không phải nằm mơ, vậy rốt cuộc đây là đâu?

Hắn vừa từ trên giường ngồi dậy, một giọng nói lạnh lẽo mà sắc bén vang lên nhưng rất thoải mái phập phồng, dường như từ ngoài cửa, âm thanh đó truyền đến một cảm giác ung dung.

“Thái hậu giá lâm —— ”

“Cái gì? Thái hậu? Ta rốt cuộc là ai?” Lạc Tuyết nghi hoặc suy tư.

Cuối cùng hắn cũng quyết định bước xuống và càng tin tưởng mà kết luận rằng:

Thứ nhất: Hoàng Thượng, bởi vì ngủ trên giường rồng.

Thứ hai: Hoàng Thượng là nam sủng, bởi vì mặc áo Kim Sa.

Thứ ba: Thái hậu là nhân tình, bởi vì người ban ngày ban mặt xuất hiện , giờ Thái hậu đã tìm tới tận cửa rồi, người không phải tình nhân thì là cái gì nữa?

Một người mặc cẩm phục hoa lệ, trong nháy mắt đẩy cửa bước vào, nhào ngay đến trước giường Bạch Lạc Tuyết: “Nhi tử! Đều là do mẫu hậu không tốt! Để con chịu nhiều đau khổ như vậy, rốt cuộc hôm nay con cũng có thể trở về, sắp kế thừa ngôi vị Hoàng đế, chẳng phải con nên vui mừng hay sao? Hay là cảm thấy ngủ long sàng không được thoải mái? Mặc kệ, thế nào cũng sẽ tốt cả, từ nay về sau thiên hạ này sẽ là của con! Ha ha…”

Nữ nhân lại ôm đầu hắn khóc nức nở,bà hối hận, bản thân bà cũng chỉ có thể đến xin lỗi nhi tử của mình, rồi lại cảm thấy thương hắn, cần phải làm đủ mọi cách để hắn được hạnh phúc.

Hiện giờ, vẻ mặt Bạch Lạc Tuyết vô cùng mê hoặc, ánh mắt quái dị hướng về phía nữ nhân, hắn thật sự không biết nên nói gì.

“Nhi tử! Chẳng lẽ ngay cả mẫu thân con cũng không nhớ sao? Đúng thế, đã vài chục năm chúng ta không gặp nhau. Trước kia, thay vì để con đi tị nạn, mẫu thân đã chủ động đưa con đến vùng núi sâu vắng vẻ, bất luận thế nào cũng không để kẻ khác làm tổn thương con… Hôm nay con đã sắp kế thừa Hoàng vị, thống nhất vạn dân, những tên tham quan cũng đã bị ta khai trừ, con chỉ cần an phận ở trong hậu cung này, cùng ta chung sống và hưởng thụ là được rồi…”

Bạch Lạc Tuyết bất đắc dĩ mà gật gật đầu, giờ hắn cũng đại khái hiểu được thân phận của mình cùng tình hình xung quanh.

“—— Nhi tử là Khôi Lỗi Hoàng Đế

—— Nhi tử chỉ mới tới đây, chẳng ai nhận ra con, con cũng chẳng nhận ra người nào.”

“Trời cao thật sự có mắt, phái con xuống để làm hôn quân.” Bạch Lạc Tuyết trong lòng cảm thấy vạn phần cảm khái.

Đột nhiên, lão phu nhân đứng dậy, cẩn thận quan sát thân thể người kia cũng chính là hắn bây giờ, bà giả bộ sửa sang quần áo và trang sức, nghiêm túc nói: “Nhi tử! Bây giờ, nhiệm vụ duy nhất của con là phải sinh cho ta đám tôn tử, để ai gia được hưởng thụ Thiên Luân Chi Phúc.”

Vừa dứt lời, Thái Hậu dường như cảm thấy giờ đây chỉ có hai người, trên trán lộ ra một tia cao quý, giọng nói hàm chứa ẩn ý cùng sự tôn nghiêm.

Bà nhẹ phẩy tay, ngay lập tức có một cánh mỹ nhân tuyệt sắc, vận xiêm y tơ lụa cùng ngọc ngà lấp lánh, trên người thì váy dài thêu hoa, đỉnh đầu nào là châm cài san hộ, nào thì là Khảm Ngọc Ngân Sức, trên tay còn đeo đôi Điệp bay múa hoặc Uyên Ương Hí Thủy, nhẹ nhàng nhưng cũng e thẹn che mặt hướng tới phía Lạc Tuyết.

Các mỹ nữ trước mắt này tuyệt đối không thể không so với các minh tinh điện ảnh, ngũ quan đều duyên dáng, biểu lộ thì phong tình vạn chủng, có thể làm cho người ta nảy lên những ý nghĩ kỳ quái.

Thế nhưng, có một vấn đề rất nghiêm trọng, Bạch lạc Tuyết trước giờ là GAY, hắn ở với nữ nhân đều không thể nảy sinh dục vọng, không quan tâm các nàng lớn lên có bao nhiêu cái đẹp.

Sinh con? Hắn có thể cả đời Thờ Phụng Danh Ngôn, nhưng “Khi ở chung với người kia, để bản thân vì người kia mà hoài thai, còn không bằng chính bản thân mình mang thai cục cưng của người kia.”

.

.

Hoàn chương 1


Đôi lời tác giả: Mặt Trời lên, 7:10 là hoàn tất, có kèm phiên ngoại, thân môn mau mau cất chứa. . . Không phải ngụy thời gian, mà là sửa chữa mấy lỗi chính tả cùng không cách nào biểu hiện chữ, hôm nay cái kia canh một, buổi chiều sẽ trình lên. .

Advertisements

[Convert] Vương chi nịch ái: Nhiễm tẫn phong hoa quân bất tri

VƯƠNG CHI NỊCH ÁI: NHIỄM TẪN PHONG HOA QUÂN BẤT TRI – 王之溺爱: 染尽风华君不知

Tác giả: Mộc Chi Y – 木之伊

Thể loại: Đam mỹ, ngược luyến tàn tâm, âm mưu, cưng chiều

Tình trạng sáng tác: Còn tiếp

Đánh giá: 1/5 sao

Convert: Shin (chungtolabengoan)

Lịch trình: Tùy hứng thì tiếp

Nguồn: http://www.lcread.com/

Text trung (raw): Tại đây

Bản dịch: Tại đây

王之溺爱:染尽风华君不知

†††

Văn án

(木木文案稍作休整,希望不会引起太大反应,喜欢木木文文的读者君请多多收藏推荐。)
一个是灭国的皇子
一个是复仇的君王
只因那身边的爱将死于毒害
便直取都城,毁了江山
一个倔强隐忍
一个偏执索要
只因那似水流年的温暖之痛
需要人来补偿归还
当真相浮出,当心思已变
当抉择重重,当梦已难圆
他们是选择殊途同归,还是选择天涯陌路
且看他们在这片繁华苍茫下
如何演绎他们的爱恨情殇

†††

Mục lục