Đích huynh thừa dựng – Chương 3: Tướng quân hồi phủ

Đích huynh thừa dựng
Tác giả: Sinh Thần
Chương 3: Tướng quân hồi phủ.
Edit: Shin (chungtolabengoan)
Beta: Raph


Nửa tháng sau đó, sắc trời âm u, bông tuyết nhẹ như lông vũ ào ào kéo đến rơi trên mặt đất, gió lạnh mang theo băng giá càn quét đất trời, mọi nhà trong Lăng Nam Thành đều phải đóng cửa, trên đường không có lấy một bóng người, loại bão tuyết này trong Lăng Nam Thành hàng năm có đến vài lần, những ngày này tất cả mọi người đều có thói quen ở trong nhà, ngay cả binh mã thủ thành cũng phải nghỉ một ngày trong cái thời tiết khắc nghiệt này, đương nhiên cổng thành sẽ đóng, nhưng cũng có trường hợp ngoại lệ và hôm nay điều đó đã xảy ra, ngoài cổng thành đột nhiên xuất hiện một đội binh mã chỉnh tề, tổng cộng hơn mười người không sợ gió tuyết cứ thế tiến đến cổng Lăng Nam Thành. Vừa đi đến cửa thành, một người đi đầu trong đội binh mã đi lên ra hiệu mở cửa, thế nhưng binh sĩ thủ thành có chút tức giận nên không muốn đáp ứng, đến khi đối phương đưa ra một vật, binh sĩ mới lập tức hoảng sợ rồi lảo đảo chạy lên thành lâu.

Binh trưởng thủ thành nhận được tin liền đem theo các binh sĩ nhanh chóng chạy xuống, mở cổng mời đội binh mã từ bên ngoài vào thành, nhìn mấy người trong đội binh mã đi xa tới đây, hai chân binh trưởng mới mềm nhũn rồi nửa ngã nửa ngồi ngay trên mặt đất, người vừa vào thành là thân nhân cao quý nên hắn không chọc nổi, chỉ cần hắn chọc vào một chút đã đủ để hắn chết đi vài chục lần…

Cuối cùng đội binh mã đã tới nhà lớn An Dương gia, tất cả mọi người nhảy xuống lưng ngựa rồi dắt ngựa qua một bên, có hai người đi lên trước, một người gõ cửa, người còn lại đứng bên cạnh chắp tay, cổng được kéo ra, ông lão gác cổng nhìn ra bên ngoài một chút rồi hưng phấn hô to, “Nhị thiếu gia, người đã trở về, tuyết lớn như vậy, làm sao….. mau mau mau, mau vào….” Nói xong lão liền kéo cổng ra để người trở vào.

Nguyên Thác nhìn ông lão lộ ra vẻ tươi cười thân thiện, y một bên lau tuyết dính trên mặt, nói: “An thúc, đại ca của ta đâu?”

Ông lão cầm một cái khăn đưa cho Nguyên Thác, một bên đi đến giúp y lau tuyết dính trên mặt, một bên lo lắng cau mày nói: “Đương gia bị bệnh, nghỉ trong phòng đã hơn nửa tháng rồi.”

“Đại ca bị bệnh!?” Nguyên Thác tỏ vẻ nôn nóng, y nhíu mày hỏi: “Nghiêm trọng lắm sao?”

“Bệnh này thật đáng sợ, từ lúc đại đương gia trở về thì chưa từng ra khỏi nhà, ngay cả Tam thiếu gia cũng đã phải mời về,” Lão nói xong liền thở dài một hơi, “Việc buôn bán nhà chúng ta hiện tại đang do Tam thiếu gia xử lý, người trở về thật đúng lúc, vừa dịp có thể giúp đỡ một tay, người cũng biết mấy vị công tử họ hàng nhà chúng ta toàn là lang sói, người về còn có thể áp chế một chút.”

“Lão Tam cũng đã trở về rồi…” Nguyên Thác cúi đầu suy nghĩ, nhưng lại thấp giọng hỏi: “Nghe nói đại ca mới có con, đây là chuyện mừng, vậy sao đại ca…?”

“Nghe chừng đương gia do thương tâm mà ra, nữ nhân kia cũng không cùng trở về, có lẽ là, ài, đương gia và lão gia đều là người có tình!”

Trong mắt Nguyên Thác chợt hiện ra tia sáng âm u, y nhìn lão rồi nói: “An thúc, làm phiền người thu xếp cho mấy huynh đệ đây, ta đi gặp đại ca của ta.” Nói xong y bước qua mấy bậc thang rồi đi về phía ngôi nhà.

“Tam thiếu gia cứ yên tâm, lão tử nhất định sẽ thu xếp tốt cho mấy vị này!” Lão đáp lại, quay người hướng đến mấy vị khách vừa mới đến rồi ra hiệu vài cái, để người khác dẫn đi còn lão thì thở dài, miệng nói một câu: “Đương gia phải nhanh khỏi bệnh đi, bằng không phải làm sao để có sữa cho hài tử bây giờ!”

Bông tuyết ẩm thấp rơi trên lưng ngựa, thấm đẫm thành một mảng, từng cơn gió rét cuốn lên như vòi rồng khiến cho người ta không mở mắt nổi. Mặc dù đã nhiều năm Nguyên Thác sống xa nhà, thế nhưng mọi việc trong sân nhà y vẫn rất quen thuộc, rất nhanh y từ ngoài cổng đi vào chính giữa thôn trang nơi có tiểu uyển, nơi có mái hiên mà đại ca y đang sống. Đi đến trước sân, theo bản năng Nguyên Thác dừng bước, trước mắt y hiện lên quang cảnh quen thuộc, khóe miệng y cong lên nụ cười vui vẻ tựa như những mảnh vỡ xưa kia giờ đã trở lại.

Một hồi lâu, khóe miệng tươi cười của Nguyên Thác bỗng biến thành nụ cười lạnh giễu cợt, những cái đã qua thì chỉ là quá khứ, không hề liên quan đến thực tại.

Nguyên Thác từng bước giẫm lên tuyết phủ dày trên mặt đất tạo thành thứ âm thanh “loẹt xoẹt”, ngay lập tức những người ở trong phòng trở nên hốt hoảng, người kia kéo mành ra, mở nửa cánh cửa, nam tử mặc một thân áo vải màu xanh nhạt, y phục không quá dày mà chỉ là một chiếc áo vải, nam tử nhìn thấy Nguyên Thác thì miệng khẽ nhoẻn cười, nói: “Nhị ca, huynh đã trở về, đệ biết mà. Nghe đại ca sinh con trai chắc chắn huynh sẽ trở về.”

“Còn… ngươi là lão Tam?” Nguyên Thác nhìn thiếu niên mặt mày thanh tú trước mắt, y không chắc chắn mà hỏi.

“Không phải đệ thì là ai, không lẽ huynh không nhận ra người đệ đệ này nữa rồi.”

“Có chút không nhận ra thật, đệ không còn giống hồi nhỏ nữa.” Nguyên Thác nhìn huynh đệ ruột thịt của mình, trên khuôn mặt hay trong lòng đều cảm thấy một chút ấm áp.

“Đương nhiên là không giống, huynh đệ ta đã tám năm không gặp rồi còn gì.” Nguyên Khiêm nhướng mày, trên mặt quả nhiên có chút không vui, “Huynh là ca ca mà không suy nghĩ, tám năm qua chưa từng nói sẽ đến thăm đệ đệ, nếu không phải đại ca luôn gửi thư cho đệ, lễ mừng năm mới hàng năm đều lên núi với đệ thì có lẽ đệ sẽ cảm thấy mình là cô nhi.”

“Đã lâu như vậy rồi, trách cũng không được.” Giọng nói Nguyên Thác có chút lãnh đạm, nghe vậy y càng không thoải mái.

Nguyên Kiêm nghe nhị ca nói mà trong lòng như bị đánh bất ngờ, quả thực người này đã khác xưa rất nhiều, trong lòng hắn cảm thấy chút lạnh lẽo nhưng biểu lộ trên mặt vẫn như trước, hắn nghiêng người ra mở cửa, “Nhị ca, chúng ta vào nhà rồi nói chuyện, đệ đệ của huynh không mặc nhiều áo nên ra ngoài lạnh lắm.”

Nguyên Thác nhẹ gật đầu, y tiến lên vài bước rồi gạt vạt áo đi vào trong phòng, vừa vào cửa thì phả vào mặt y chính là hơi nóng và mùi sữa thơm, y cẩn thận quan sát sự việc trong phòng rồi quay đầu hỏi Nguyên Khiêm đang theo sau y: “Sao lại…..?”

“Suỵt!” Nguyên Khiêm không để y nói hết, liền giơ tay lên đặt trên miệng, vẻ mặt nghiêm túc hạ giọng nói: “Đại ca đang ở bên trong, đừng quấy rầy huynh ấy.” Nguyên Khiêm nói xong, nhẹ nhàng bước đến trước một cánh cửa khác sau đó vén mành lên nhìn thoáng qua, Nguyên Thác thấy Nguyên Khiếm vén mành lên thì tranh thủ nhìn vào bên trong một cái, y thấy người suy yếu xanh xao nằm ở trên giường, hình như đang ngủ say nhưng lại trông rất giống hôn mê, trong mắt y thoáng qua một tia sáng lạnh, chỉ vì một nữ nhân, hắn thật là có bản lĩnh đấy nhỉ.

Nguyên Khiêm quay đầu đúng lúc phát hiện Nguyên Thác cũng đang nhìn vào, trong lòng hắn chợt cảm thấy đau xót, cố giữ im lặng rồi kéo Nguyên Thác đến chỗ lò sưởi trong phòng, “Nhị ca ngồi đây hong khô hơi lạnh một lát rồi có thể vào gặp đại ca.”

Nguyên Thác lạnh lùng lên tiếng, y ngồi bên cạnh lò sưởi, đưa tay lạnh vào trong lò hơ.

Nguyên Khiêm ho nhẹ một tiếng, cố gắng thoát khỏi không gian khó chịu, hắn chủ động bắt chuyện cùng nhị ca của mình, “Nhị ca là người bận rộn, lần này trở về được bao lâu? Đã trải qua nhiều năm huynh đệ ta không gặp mặt rồi, tối nay hai ta uống một chén huynh thấy thế nào?” Cảm giác cố che giấu bí mật thực sự là không tốt lắm.

Nguyên Thác đang muốn đáp lại thì trong phòng ngủ đột nhiên truyền đến tiếng ho khan, Nguyên Khiêm liền quay người chạy vào trong phòng, Nguyên Thác nghe thấy giọng nói suy yếu của người kia liền nhíu mày rồi đi theo vào phòng ngủ, y thấy người nọ đang dựa vào thành giường, Nguyên Khiêm ngồi bên cạnh đút thuốc cho hắn uống, trong lòng y truyền đến cảm giác khó tả.

Nguyên Trác biết rõ hôm nay Nguyên Thác sẽ về, ánh sáng còn lại trong mắt liếc qua người nọ xem có còn giống như quá khứ hay không, nhưng hắn lại không quay đầu lại, giọng nói thì vô lực yếu ớt nói: “A Thác, đệ….. khụ, đệ đã về rồi?”

Nguyên Thác nhìn Nguyên Khiêm đang đứng thẳng ở một bên, cũng thấy được vật nhỏ đang nằm trên giường, trong lòng Nguyên Thác chợt dâng lên ý cười, y đi lên trước nói: “Đại ca, huynh sinh con trai, sao ta có thể không về nhà được, chúc mừng.”

Nguyên Trác nghe Nguyên Thác cố ý nặn ra hai chữ chúc mừng, nhưng trên mặt lại không nhìn thấy hỉ nộ, y lắc đầu rồi nói chỉ ở lại nhà mười ngày rồi phải lên đường. Nguyên Trác sửng sốt, hắn như muốn nói điều gì nhưng rồi lại che miệng ho, âm thanh cực nhọc này như ý muốn xuống giường, nhưng rồi một trận choáng váng kéo đến khiến hắn suýt nữa ngã xuống, Nguyên Thác nhanh tay nhanh mắt đỡ người kia trở lại giường, đúng lúc này bốn mắt nhìn nhau, Nguyên Thác cảm giác như trong tay mình đang ôm một bột xương, y kinh dị lên tiếng: “Mắt của huynh!”

Nguyên Trác lấy lại tinh thần, tựa như bị điện giật vọt ra khỏi lòng Nguyên Thác, ôm chặt bé con rồi nằm xuống giường, hắn lạnh nhạt nói: “Lão Tam mang thuốc về, bây giờ ta có thể nhìn thấy rồi.”

Nguyên Khiêm ngây người một lúc rồi ngay lập tức mở miệng dàn xếp: “Đúng vậy, sự phụ nói đệ mang tân dược về, nhưng cũng không thể duy trì được lâu.”

Nguyên Thác ừ một tiếng, y nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang lóe lên chút hào quang của Nguyên Trác, đã bao lâu rồi y không thấy mình trong ánh mắt hắn, muốn nói thêm điều gì nhưng lại bị người đang nằm ở trên giường lạnh lùng mở miệng nói đuổi khách, vẻ mặt hắn như chẳng muốn nhìn thấy bộ dạng y nữa, Nguyên Thác lập tức mất đi sức chịu đựng, y giật giật khóe miệng rồi quay người bỏ đi. Y bị đuổi ra khỏi phòng, ngay cả ở trước mặt em trai mình là Nguyên Thác mà hắn vẫn có thể duy trì được sự bình tĩnh, chốc lát gân xanh không ngừng nhảy loạn hai bên thái dương y, hắn thật không coi ai ra gì, hắn cho rằng y là ai kia chứ, bây giờ hắn đã có thái độ tự cao tự đại* đối với y, sớm muộn gì cũng có ngày….

(*) Tự cao tự đại: Bản gốc “Chỉ Cao Khí Ngang” (趾高气昂) = bộ dáng tự cao tự đại, đắc ý vênh váo.

Ánh mắt Nguyên Thác hiện lên cái nhìn hung dữ, bàn tay siết chặt lại thành nắm đấm.

Nguyên Khiêm nhìn bộ dáng yếu ớt của đại ca, trong lòng có chút bất bình mà tức giận, mặc dù Nguyên Trác còn rất nhiều cảm xúc không nói nên lời nhưng lồng ngực hắn vẫn luôn cảm thấy trống trải, hắn thấy vẻ mặt không kiên nhẫn của Nguyên Khiêm rồi lại quay sang nhìn hài tử ngủ say bên cạnh mình, khóe miệng hắn bất giác nâng lên một nụ cười hạnh phúc, nhắm hai mắt lại, hắn khẽ thở dài, “Ôm ra đi.”

Lông mày Nguyên Khiêm khẽ động, dường như có điều gì muốn nói, nhưng rốt cuộc vẫn là nuốt trở lại, hắn vòng tay qua người đại ca bế nhóc con đang nằm ngủ giữa giường lên, nhìn tiểu gia hỏa đang yên lặng trong lòng mà nói: Tiểu thúc dẫn con đi gặp người cha vô liêm sỉ của con nha, lần này là lần đầu tiên, đoán chừng cũng sẽ là lần cuối cùng…

Nguyên Trác nhìn Nguyên Khiêm ôm nhi tử rời đi, trước mắt hắn hiện lên hình ảnh người kia bị thương, lại thở dài một tiếng, nội tâm mặc dù buồn bã, nhưng trước nay hắn vẫn luôn để ý người này, đã là một thói quen, bây giờ không muốn quan tâm cũng thật khó.

.

.

Hoàn chương 3

Advertisements

Công thần – Nan vong cẩu cẩu

CÔNG THẦN – 功臣

Tác giả: Nan Vong Cẩu Cẩu – 难忘狗狗

Thể loại: Đoản văn một chương, cổ trang, thuần sinh, sinh tử văn, 5 bào thai, công vì thụ mà mang thai, sinh đẻ vô cùng thê thảm, HE.

Nguồn: levancac.wordpress.com

Edit: Shin – chungtolabengoan

Beta: meomoon86

Lịch trình: Hoàn

[Pass 1]

xcnrzyo

†††

 Giới thiệu chung 

Một đại tướng quân hết lòng yêu thương vị Hoàng Đế trẻ, vì Người mà hoài thai nhưng sinh đẻ lại vô cùng thê thảm…

†††

 _Đoản văn đam mỹ_