Đích huynh thừa dựng – Sinh Thần

Đích huynh thừa dựng

Tác giả: Sinh Thần

Thể loại: Đam mỹ, cổ đại, loạn luân, trước khổ sau ngọt, tiểu ngược, HE, sinh tử.

Nguồn raw: tại đây

Editor: Shin (chungtolabengoan)

Beta: Raph

e194c50212fce1ec27747d1022b90bchge

Lưu ý: Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa

Văn án

An Dương Nguyên Trác, con trai trưởng đệ nhất thiên hạ Phú Thương, mười bốn tuổi chưởng quản gia nghiệp, mắt mù, trái tim chân chính, thầm sinh tình cảm với huynh đệ ruột thịt.

An Dương Nguyên Thác, con trai vợ lẽ, mười hai tuổi đi nhập ngũ, tám năm phấn đấu từ một tên lính hèn mọn lên vị trí tướng quân, là người quyết đoán, âm tàn, đoạn tình cự tuyệt với tình yêu, không còn động tình với bất kỳ kẻ nào.

Bởi vì thứ người kia dạy cho y, y cũng phải trả lại tất cả cho hắn…

Xa cách rồi lại tụ họp, sau khi giam cầm mọi chuyện, Nguyên Trác đã giành được quang minh ngắn ngủi, nhưng rồi hắn phát hiện trong bụng mình có sự biến đổi, thất vọng như mất tất cả, thế gian này vốn dĩ không cho phép tình cảm của hắn, và cả cơ thể của hắn nữa.

Hài nhi cất tiếng khóc trào đời, hắn lại quay trở về, mang đến một tai họa kinh tâm động phách, cửa nát nhà tan, tất cả hào quang trên người Nguyên Trác, trong khoảnh khắc sắp mất mạng, chịu đựng ức hiếp, hắn vốn cho rằng có thể rời khỏi trần gian như vậy, nhưng y lại cứu hắn, gặp lại nhau, giữa hai người lại có thêm xích mích, rồi ở cùng nhau, khó hơn nữa đoạn …+

Cốt truyện không phải là bi kịch, chỉ là có chút tiểu ngược, Thần Thần viết hoàn toàn là ngọt văn có hay không, vì vậy chắc chắn sẽ không bi kịch đấy hở! ! Sợ bi kịch thân không cần sợ hãi rồi, có thể yên tâm đọc, chính lúc gặp mặt mang theo ngọt ngào đấy! !

†††

Chương 1: Tiết tử — Chương 2: Cuộc sống mới — Chương 3:

[Bệ hạ, người như vậy rất dễ mất ta] Quyển 1. Chương 1

Bệ hạ, người như vậy rất dễ mất ta

Tác giả: Trung hoa thuyết thư nhân (người kể chuyện Trung Quốc)

Đế Vương Công x Tướng Quân Thụ

Văn án

Diệp Đinh: Bệ hạ, đệ nói với ca, ca bá đạo như vậy là sẽ chết lão bà đấy

Ngụy Uyên: …

Diệp Tướng Quân, tốt

Diệp Đinh: Ai? Chờ một chút, tại sao lại treo (có phải là lừa ko ạ???) đệ….

Quyển 1

Chương 1

Lúc đi vào Ngụy Uyên cầm theo một mảnh vải còn Diệp Đinh đang được quân y chăm sóc vết thương.

Thời tiết quá nóng càng khiến cho vết thương khó chăm sóc, rất dễ bị nhiễm trùng sinh ra thối thịt. Nhất định phải cắt phần thịt thối đó đi mới có thể sinh da mới.

Diệp Đinh nửa thân trần, nhìn thoáng qua thì thấy vân da đã hiện lên thành đường cong, hắn vốn có làn da trắng nõn, lên đường nhập ngũ hai ba năm cũng thấy rõ làn da đã rám đen. Nhìn mồ hôi chảy theo cái cổ thon dài của hắn, dọc theo ngực tinh tế chảy ngang qua eo rồi sau đó rơi vào trong quần lót, mắt nhìn cũng không thể thấy.

Hắn cắn một cái khăn gấp trong miệng, dung mạo xinh đẹp rủ xuống, trông hắn rất khó chịu, chỉ thấy mỗi lần quân y cắt phần thịt của hắn thì mới thấy hắn tú khí nhăn mày, mồ hôi chảy thành từng giọt đúng dịp nhưng tụ trên cằm thành vùng ướt át sau đó nhỏ giọt xuống.

Trong doanh trướng có mùi rất tanh chát, khó ngửi.

Lý quân y để con dao trong tay xuống, lúc này mới chắp tay nói: “Diệp Tướng Quân, phần thịt thối đã được loại bỏ, thuốc cũng đã đắp lên, tốt nhất mấy ngày tới ngài không nên vội vàng mà hãy nghỉ đủ hai ngày, dù sao vết thương phải được chăm sóc tốt mới có thể sớm bình phục.”

Diệp Đinh bỏ chiếc khăn trong miệng xuống, tùy ý lấy ra lau qua mồ hôi trên mặt rồi nói: “Làm phiền ngươi rồi.”

“Diệp Tướng Quân không cần khách sáo.” Lý quân y thu dọn đồ đạc, vừa muốn đi thì nhìn thấy Ngụy Uyên đứng ngay trước cửa liền vội vàng hành đại lễ, nói: “Điện hạ”

Ngụy Uyên khoát tay áo: “Không sao, ngươi vất vả rồi, mau lui xuống đi.”

Diệp Đinh không ngồi dậy được, khóe môi hắn mang theo nụ cười nhìn y, sau khi tất cả quân y rời đi hắn mới chậm chạp nói: “Nhị ca.”

Nhị điện hạ Hoa Quốc Ngụy Uyên, trước kia là hoàng tử được hoàng thượng yêu thương nhất, không ai có thể thay thế được.

Y và Diệp Đinh từ nhỏ đã nhận thức được, đánh nhỏ cho y làm thư đồng (???), lớn lên hai người cũng có quan hệ mật thiết với nhau.

Bằng những lời mà Diệp Đinh nói chính là cùng nhau qua cửa sổ, cùng nhau vượt qua thương, cùng nhau qua phần bẩn, cùng nhau chơi kỹ nữ (đoạn này ko biết nói thế nào =.=) đã thân thiết lại càng thân thiết hơn.

Lúc Tiên Hoàng băng hà là lúc Diệp Đinh và Ngụy Uyên đang ở Bình Tây Bắc, kết quả di chiếu của Tiên Hoàng bị tam hoàng tử Ngụy Chiêu dã tâm đem cướp sửa, chiếm đoạt toàn bộ đất nước vốn thuộc về Ngụy Uyên.

Lúc đó Ngụy Uyên nói với Diệp Đinh ba chữ: Ta muốn phản

Diệp Đinh cũng đáp lại y ba chữ: Đệ cùng Nhị ca.

Lời nói dư thừa so với hai người đều là nói nhảm, chỉ có một câu đệ cùng Nhị ca là đúng, Diệp Đinh lên đường với y đánh từ Ngọc Môn Quan đến Sơn Hải Quan.

Liều mạng hỗ trợ, nhưng cũng chỉ cần như vậy.

“Lúc trước cho ăn chiêu, chạm nhẹ vào ngươi một cái mà ngươi đã la hét kêu đau. Bây giờ đặt con dao trên người, trái lại ngươi không la hét nữa sao?” Ngụy Uyên đi vòng qua sau lưng Diệp Đinh, y kéo dây thắt từ trên đầu hắn xuống, lập tức mái tóc xanh dài như thác nước của hắn xõa xuống một bên tay, quả nhiên mái tóc thật đẹp như tơ như lụa.

Diệp Đinh chậm rãi quay ra đằng sau, nói: “Lúc trước là do lừa nhị ca uống rượu, mà trong quân lại cấm rượu không cho uống, đệ còn quát mấy người kia có miệng để làm gì vậy, thật là vô ích lãng phí công sức.”

Nói đến rượu, sắc mặt Diệp Đinh liền đỏ bừng lên, có chút mất tự nhiên.

Ngụy Uyên dừng tay một lát, sau đó y tán mái tóc dài của hắn ra rồi dùng ngón tay sửa sang lại thật tốt, buộc tóc lên cao, cái cổ trắng nõn của hắn ở ngay bên tay y, điều đó rất đáng chú ý làm cho y không nhịn nổi mà dùng đầu ngón tay vô ý chạm một cái.

Diệp Đinh liền rụt cổ, có chút giật mình né tránh tay của y, hắn giả bộ bình tĩnh cầm chén trà lạnh lên cúi đầu muốn uống nhưng lại bị y nắm giữ cổ tay.

“Không phải mấy ngày này dạ dày không tốt sao? Uống ít nước lạnh thôi.” Giọng nói Ngụy Uyên có phần cưng chiều (*uốn éo uốn éo* mới chương đầu đã ngọt vậy là ẻm thụ hư ra đó, kkkk)

Diệp Đinh lạnh nhạt cười hai tiếng, tránh tay của y: “Nhưng thời tiết nóng như vậy càng không thể uống nước nóng, trà lạnh cũng được mà, nếu trong dạ dày cảm thấy khó chịu thì cũng phải dồn nén.”

Ngụy Uyên nhìn sắc mặt của hắn không được tự nhiên, không nhịn được mà khẽ nhíu mày, một lát sau mới nói: “Vu Nhược, đêm đó thực sự đã say rượu…”

Diệp Đinh chợt đứng lên, giống như hỏa thiêu cái mông liền lắp bắp nói: “Nhị ca! Đệ nhớ rồi, hôm nay không luyện binh! Đệ phải ra thao trường ngay không thì đám người kia lại lười biếng.”

Dứt lời, hắn nhanh như chớp liền không thấy đâu.

Ngụy Uyện nhịn không được mà cười khổ, hai tháng qua hễ nhắc tới chuyện này là Diệp Đinh lại bỏ trốn gay gắt, hắn chưa bao giờ để y có cơ hội mở miệng.

Có trời mới biết hắn có bao nhiêu dũng khí muốn làm rõ với y, đêm đó không phải rượu say làm rối loạn cương thường (???) mà hắn thật sự….. thật sự rất muốn y.

[Convert] Vương chi nịch ái: Nhiễm tẫn phong hoa quân bất tri

VƯƠNG CHI NỊCH ÁI: NHIỄM TẪN PHONG HOA QUÂN BẤT TRI – 王之溺爱: 染尽风华君不知

Tác giả: Mộc Chi Y – 木之伊

Thể loại: Đam mỹ, ngược luyến tàn tâm, âm mưu, cưng chiều

Tình trạng sáng tác: Còn tiếp

Đánh giá: 1/5 sao

Convert: Shin (chungtolabengoan)

Lịch trình: Tùy hứng thì tiếp

Nguồn: http://www.lcread.com/

Text trung (raw): Tại đây

Bản dịch: Tại đây

王之溺爱:染尽风华君不知

†††

Văn án

(木木文案稍作休整,希望不会引起太大反应,喜欢木木文文的读者君请多多收藏推荐。)
一个是灭国的皇子
一个是复仇的君王
只因那身边的爱将死于毒害
便直取都城,毁了江山
一个倔强隐忍
一个偏执索要
只因那似水流年的温暖之痛
需要人来补偿归还
当真相浮出,当心思已变
当抉择重重,当梦已难圆
他们是选择殊途同归,还是选择天涯陌路
且看他们在这片繁华苍茫下
如何演绎他们的爱恨情殇

†††

Mục lục

[Edit] Đừng ghét tôi – Yumee

ĐỪNG GHÉT TÔI – 不要讨厌
Thiếu niên Tưởng Bình phiền não

Tác giả: Yumee

Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, vườn trường, sủng

Tình trạng sáng tác: Hoàn

Độ dài (có thể nói trước) 118 trang word

†††

Văn án

Thiếu niên Tưởng Bình phiền não (đừng chán ghét của ta bản đầy đủ ^^)

Cậu ấy giống như một cơn gió êm dịu. Tôi chỉ về phía cậu ấy, đó là bạn học cùng lớp với tôi, Khuê Giới.

Dù sao cậu ấy vẫn là người dịu dàng khiêm tốn, đối xử với mọi người hòa thuận, nhưng đối với tôi, cậu ấy luôn là kẻ mạnh hiếu thắng, thích gây sinh sự. Tính ngay thẳng rõ ràng là ngày đêm khác biệt. Ngay cả tướng mạo cũng vậy.

Tóc của tôi vừa mềm vừa mịn, cho dù có bôi lên một đống kem vuốt tóc để tạo hình mẫu đẹp trai thì nó vẫn như vậy, đôi mắt to cứ nhìn chăm chăm vào mọi người, làn da trắng muốt, mái tóc và đồng tử có màu không sâu. Lần đầu tiên nhìn thấy của tôi, mười người thì có đến tám người nói tôi là con lai.

Cậu ấy lại gây bất đồng, mái tóc vừa đen vừa sáng, chải mái tóc ngắn nhã nhặn trông cậy ấy rất đẹp trai, mũi cao và thẳng, chân mày kiếm. Nhìn kĩ hơn, lại thấy đôi mắt hai mí dài và sâu cùng với đôi mắt đen nhánh sáng ngời, giống như một chàng trai đẹp bước ra từ trong tranh vẽ.

Cậu ấy chính là người duy nhất có nụ cười đặc biệt. Đám bạn bè luôn nói tôi che miệng cười tà, còn Khuê Giới, lúc mới tỉnh dậy cậu ấy cười rất dịu dàng nho nhã, hai mắt híp lại, đôi môi duyên dáng hướng lên thành một đường vòng cung trong rất quyến rũ và đẹp mắt, chính là lý do tôi viết người này rất khiêm tốn.

Ài~

Nhìn thầy giáo gắng sức viết chi chít trọng điểm trên bảng đen, đến một chữ tôi cũng lười chép, ngược lại, cầm bút máy trên tay, nhìn tâm bút ra ra vào vào, tôi lại thở dài.

Ài ~ , nếu tôi có thể đẹp trai như cậu ấy thì tốt bao nhiêu.

†††

Mục lục

Bộ 1

Chương 1

Chương 2